Chương 13: Thờ Phượng Có Thể Là Một Lời Chứng

 

Đức Chúa Trời là Thần, nên ai thờ lạy Ngài thì phải lấy tâm thần và lẽ thật mà thờ lạy.”            Giăng 4:24 

thophuong-3

Vào cuối tuần này, hàng triệu người sẽ tham dự một chương trình thờ phượng Tin Lành. Điều đáng ngạc nhiên là hầu hết trong số họ không thể nêu được mục đích của buổi thờ phượng khi được hỏi. Có lẽ họ có một ý tưởng lờ mờ nào đó, nhưng thật khó để họ nói lên thành lời.

Trong các chương từ 14 đến 16, tôi sẽ giải thích chúng tôi đã thiết kế một buổi thờ phượng để tiếp cận hàng ngàn người chưa tin Chúa như thế nào. Nhưng trước hết, tôi thấy cần phải làm rõ những lý do cả về thần học lẫn thực tiễn đã thúc đẩy chúng tôi tổ chức chương trình thờ phượng cho các thân hữu tại Hội Thánh Saddleback. Mọi điều chúng tôi làm trong các buổi thờ phượng mỗi cuối tuần được dựa trên mười hai niềm tin sâu sắc.

Mười Hai Niềm Tin Về Sự Thờ Phượng

Chỉ có các tín nhân mới thực sự thờ phượng Đức Chúa Trời. Sự thờ phượng bắt nguồn từ các tín nhân và hướng về Đức Chúa Trời. Chúng ta tôn vinh danh Chúa trong sự thờ phượng bằng cách thể hiện tình yêu thương và sự tận hiến của mình cho Ngài. Những người chưa tin Chúa không thể làm điều này được. Tại Hội Thánh Saddleback, chúng tôi có một định nghĩa về sự thờ phượng như sau: “Thờ phượng là thể hiện tình yêu thương của chúng ta đối với Đức Chúa Trời vì Ngài là Chúa, vì điều Ngài đã phán, và vì những gì Ngài đang làm.”

Chúng tôi tin rằng có rất nhiều cách thích đáng để thể hiện tình yêu thương của mình đối với Đức Chúa Trời. Chúng gồm có cầu nguyện, hát, tạ ơn, lắng nghe, dâng hiến, làm chứng, trông cậy, vâng Lời Chúa, cùng với nhiều điều khác. Đức Chúa Trời, chứ không phải con người, là trung tâm của sự thờ phượng của chúng tôi. Bạn không cần phải có một nhà thờ mới thờ phượng Đức Chúa Trời được. Công vụ 17:24 chép, Đức Chúa Trời đã dựng nên thế giới và mọi vật trong đó, là Chúa của trời đất, chẳng ngự tại đền thờ bởi tay người ta dựng nên đâu.” Có lẽ bạn cần một bằng chứng từ một Hội Thánh tồn tại mười lăm năm và gia tăng đến hơn 10,000 người dự nhóm hằng tuần mà không hề có một tòa nhà nào. Tôi nghĩ chúng tôi đã làm rõ quan điểm của mình rồi.

Không may là nhiều Hội Thánh lại gặp rắc rối với vấn đề nhà thờ. Không nên để cho việc không có nhà thờ (hay thiếu nhà thờ) làm ngăn trở, giới hạn dân sự thờ phượng Đức Chúa Trời. Những ngôi nhà thờ không có gì là sai cả, trừ phi bạn thờ phượng chúng thay vì Đấng Tạo Hóa. Chúa Giê-xu phán,
“Vì nơi nào có hai ba người nhân danh ta nhóm nhau lại, thì ta ở giữa họ” (Ma-thi-ơ 18:20). Không phải chỉ có một “kiểu” thờ phượng nào đó mới là đúng. Chúa Giê-xu chỉ có hai đòi hỏi đối với việc thờ phượng phải lẽ: “Đức Chúa Trời là Thần, nên ai thờ lạy Ngài thì phải lấy tâm thần và lẽ thật mà thờ lạy” (Giăng 4:24). Tôi không nghĩ Đức Chúa Trời phản đối hay phiền hà gì về các phong cách thờ phượng khác nhau miễn là chúng phải ở trong “tâm thần” và phải ở trong “lẽ thật.” Trên thực tế, tôi tin chắc rằng Đức Chúa Trời rất thích sự đa dạng! Xin nhớ rằng chính Ngài có chủ ý tạo nên chúng ta hết thảy đều khác nhau.

Phong cách thờ phượng mà bạn cảm thấy thích nhất nói lên nền tảng văn hóa của bạn nhiều hơn là tri thức thần học bạn có. Những cuộc tranh cãi về phong cách thờ phượng hầu hết đều là những tranh cãi về xã hội và cá tính được khoác bên ngoài bằng các khái niệm thần học. Mỗi Hội Thánh có khuynh hướng tin rằng phong cách thờ phượng của mình là phù hợp với Kinh Thánh nhất. Sự thật là không hề có một phong cách thờ phượng chuẩn mực nào trong Kinh Thánh cả. Mỗi Chúa Nhật, những tín nhân thật trên khắp thế giới tôn vinh Chúa Giê-xu Christ bằng hàng ngàn cách thể hiện và phong cách khác nhau.


Dù là phong cách gì đi nữa, thì sự thờ phượng thật vẫn chiếm hữu cả hai bán cầu não của bạn. Nó liên quan tới cả tình cảm và sự khôn ngoan, tấm lòng và tâm trí. Chúng ta phải thờ phượng bằng tâm thần và lẽ thật. Những người chưa tin Chúa có thể xem các tín đồ thờ phượng. Những người chưa tin Chúa có thể quan sát niềm vui mà chúng ta cảm nhận. Họ có thể thấy cách chúng ta đề cao Lời của Đức Chúa Trời, cách chúng ta đáp ứng với Lời đó, và cách Kinh Thánh trả lời những nan đề, những nghi vấn của cuộc sống. Họ có thể lưu ý cách thức mà sự thờ phượng khích lệ, thêm sức, và thay đổi chúng ta. Thậm chí họ còn có thể cảm nhận được sự vận hành siêu nhiên của Đức Chúa Trời trong một buổi thờ phượng, dù rằng họ sẽ không thể giải thích được điều đó. Sự thờ phượng là một lời chứng quyền năng đối với những người chưa tin nếu như họ cảm nhận được sự hiện diện của Đức Chúa Trời và sứ điệp dễ hiểu. Trong Công vụ 2:1-47
, vào ngày Lễ Ngũ Tuần, sự hiện diện của Đức Chúa Trời trong buổi thờ phượng của các sứ đồ rõ ràng đến độ nó đã thu hút sự chú ý của những người ngoại trong khắp thành phố đó. Công vụ 2:6 chép “…dân chúng chạy đến.” Chúng ta biết rằng đó hẳn là một đám đông lớn lắm vì có đến 3,000 người được cứu nội ngày này.

Tại sao 3,000 người này lại tin Chúa? Vì họ cảm nhận được sự hiện diện của Đức Chúa Trời, và họ hiểu được sứ điệp. Cả hai nhân tố này đều hết sức cần thiết trong một lời chứng thờ phượng. Trước hết, người ta phải cảm nhận được sự hiện diện của Đức Chúa Trời trong buổi thờ phượng. Số người tin Chúa do cảm nhận được sự hiện diện của Đức Chúa Trời nhiều hơn toàn bộ những người tin Chúa do lập luận của chúng ta. Có rất ít người, nếu có, tin Chúa trong những môi trường thuần lý trí. Chính cảm nhận về sự hiện diện của Đức Chúa Trời mới làm tan chảy những tấm lòng và làm nổ tung những rào cản tâm trí.Cùng lúc đó, sự thờ phượng và sứ điệp cũng cần phải dễ hiểu. Trong Lễ Ngũ Tuần, Thánh Linh đã dịch sứ điệp sang các ngôn ngữ mà mỗi người đều có thể hiểu được. Đám đông những người chưa tin nói, “Chúng ta đều nghe họ lấy tiếng chúng ta mà nói những sự cao trọng của Đức Chúa Trời”  (Công vụ 2:11, có nhấn mạnh). Chính sự hiểu này đã khiến họ tin. Ngay cả khi có sự hiện diện của Đức Chúa Trời trong buổi thờ phượng đó, họ cũng sẽ không biết phải làm gì nếu không thể hiểu sứ điệp.

Có một sự liên kết chặt chẽ giữa thờ phượng và truyền giáo. Mục tiêu của truyền giáo là làm sản sinh những người thờ phượng Đức Chúa Trời. Kinh Thánh cho chúng ta biết rằng “Chúa Cha vẫn tìm kiếm (những người thờ phượng)” (Giăng 4:23
, BDM) cho nên truyền giáo là sứ mệnh tìm kiếm những người thờ phượng cho Đức Chúa Trời.
Cùng lúc đó, chính sự thờ phượng lại là động cơ của việc truyền giáo. Chính nó làm nảy sinh trong lòng chúng ta khao khát được nói với người khác về Đấng Christ. Kết quả kinh nghiệm thờ phượng đầy quyền năng của Ê-sai (Ê-sai 6:1-8) đã khiến ông thốt lên, “Có tôi đây, xin hãy sai tôi!” Sự thờ phượng thật khiến chúng ta làm chứng.

Trong sự thờ phượng thật, người ta cảm nhận được sự hiện diện của Đức Chúa Trời, nhận lãnh được sự tha thứ của Ngài, những mục đích của Ngài được bày tỏ và quyền năng của Ngài được thể hiện. Đối với tôi, đó là một môi trường lý tưởng để truyền giáo! Tôi chú ý thấy rằng khi những người chưa tin nhìn các tín nhân tương giao với Đức Chúa Trời một cách chân thành, thông biết, điều đó cũng tạo nên trong họ một khao khát được biết Đức Chúa Trời.Đức Chúa Trời muốn chúng ta để ý đến những nỗi lo sợ, những thắc mắc, và các nhu cầu của những người chưa tin Chúa khi họ đến dự các buổi thờ phượng của chúng ta. Đây là nguyên tắc Phao-lô dạy trong I Cô-rinh-tô 14:1-40
. Ở câu 23, Phao-lô ra lệnh phải giới hạn việc nói tiếng lạ trong buổi thờ phượng chung. Lập luận của ông là gì? Đối với những người chưa tin Chúa, nói tiếng lạ chẳng khác gì một trò nhảm nhí. Phao-lô không nói rằng nói tiếng lạ là nhảm nhí, ông chỉ nói rằng tiếng lạ có vẻ nhảm nhí đối với những người ngoại. “Vậy, khi cả Hội thánh nhóm lại một nơi, nếu ai nấy đều nói tiếng lạ, mà có kẻ tầm thường hoặc người chẳng tin vào nghe, họ há chẳng nói anh em là điên cuồng sao?” (I Cô-rinh-tô 14:23).

Tôi tin rằng đằng sau lời khuyên cho Hội Thánh Cô-rinh-tô này còn có một nguyên tắc lớn hơn. Vấn đề Phao-lô muốn nói ở đây là chúng ta phải sẵn sàng điều chỉnh các nghi thức thờ phượng của mình khi những người chưa tin có mặt. Đức Chúa Trời bảo chúng ta phải để ý tới những bức xúc của những người chưa tin trong các buổi thờ phượng của chúng ta. Nhạy cảm với các thân hữu có mặt trong các buổi thờ phượng của chúng ta là một mạng lệnh trong Kinh Thánh.


Dù rằng Phao-lô không hề dùng từ “nhạy cảm với các thân hữu,” nhưng ông rõ ràng đã đề cao ý tưởng đó. Ông rất nhấn mạnh việc tránh đặt những hòn đá vấp chân trước mặt những người chưa tin Chúa. Ông nói với Hội Thánh Cô-rinh-tô,
“Đừng làm gương xấu cho người Giu-đa, người Gờ-réc, hay là Hội thánh của Đức Chúa Trời”( I Cô-rinh-tô 10:32). Ông cũng khuyên Hội Thánh Cô-lô-se, “Hãy lấy sự khôn ngoan ăn ở với những người ngoại, và lợi dụng thì giờ” (Cô-lô-se 4:5, có nhấn mạnh).

Khi có khách đến nhà ăn tối với gia đình, gia đình của bạn có cư xử khác hơn thường lệ không? Dĩ nhiên là như vậy rồi! Bạn chú ý tới các nhu cầu của những người khách, phục vụ họ hết mình. Thức ăn có lẽ vẫn như vậy, nhưng bạn dùng một bộ chén dĩa khác, hoặc trình bày món ăn trông hấp dẫn hơn. Cuộc nói chuyện tại bàn ăn cũng nhã nhặn hơn. Đó có phải là giả hình không? Không. Làm như vậy tức là bạn quan tâm và bày tỏ lòng kính trọng của mình đối với những người khách. Cũng như vậy, món ăn thuộc linh trong một buổi thờ phượng dành cho các thân hữu thì không thay đổi, nhưng cách trình bày nó cần được đầu tư suy nghĩ nhiều hơn và cũng quan tâm hơn tới những vị khách có mặt nữa.Một chương trình thờ phượng không nhất thiết phải cạn cợt mới làm cho thân hữu cảm thấy dễ chịu. Không cần phải làm cho sứ điệp yếu đi, chỉ cần làm cho nó dễ hiểu. Thực hiện một chương trình thờ phượng “thoải mái” cho các thân hữu không có nghĩa là thay đổi thần học của bạn, mà nó có nghĩa là thay đổi môi trường thờ phượng. Thay đổi môi trường có thể thực hiện qua cách bạn chào đón các vị khách, phong cách âm nhạc bạn dùng, bản dịch Kinh Thánh bạn chọn làm nền tảng, và các loại thông báo trong chương trình.Sứ điệp không phải lúc nào cũng thoải mái đâu; trên thực tế, có đôi lúc lẽ thật của Đức Chúa Trời rất khó chịu! Dẫu vậy, chúng ta cần phải dạy “toàn bộ ý muốn của Đức Chúa Trời.” Nhạy cảm với các thân hữu không giới hạn điều bạn nói, nhưng nó ảnh hưởng cách bạn nói điều đó.Như tôi đã đề cập trong chương trước, những người chưa tin không đòi hỏi phải làm yếu sứ điệp đi-họ muốn nghe Kinh Thánh khi họ đến nhà thờ. Điều họ thực sự muốn là lắng nghe xem Kinh Thánh liên hệ như thế nào tới đời sống của họ bằng một ngôn ngữ họ có thể hiểu được trong một lối diễn đạt thể hiện cách bạn tôn trọng cũng như quan tâm đến họ. Họ đang tìm kiếm những giải pháp chứ không phải những lời quở trách.

Những người chưa tin cũng tranh đấu với cùng những vấn đề sâu sắc mà những người tin Chúa phải đối diện: Tôi là ai? Tôi từ đâu tới? Tôi đang đi về đâu? Cuộc sống có ý nghĩa gì không? Tại sao có sự đau khổ và tội lỗi trên thế gian? Mục đích của cuộc đời tôi là gì? Làm thế nào để hòa thuận với mọi người? Đây rõ ràng không phải là những vấn đề nông cạn.Nhu cầu của những người tin Chúa và những người chưa tin là rất khác nhau. Nhưng trong một vài lĩnh vực thì lại giống nhau. Các chương trình thờ phượng nhạy cảm với người tìm kiếm tập trung vào những nhu cầu chung của cả những người tin Chúa lẫn những người chưa tin. Chẳng hạn, cả hai nhóm người đều cần biết Đức Chúa Trời là như thế nào; họ cần hiểu mục đích của cuộc sống; họ cần biết phải làm thế nào để tha thứ cho những người khác; họ cần biết cách để củng cố hôn nhân và gia đình của họ; họ cần biết cách đối diện với sự đau đớn, buồn bã, khó nhọc; họ cần biết chủ nghĩa duy vật tai hại ra sao. Các Cơ-đốc nhân không ngừng có các nhu cầu dù họ đã được cứu rồi.Tốt nhất là soạn chương trình thờ phượng theo mục đích. Đa số các Hội Thánh cố gắng truyền giảng cho người hư mất và gây dựng niềm tin cho các tín hữu trong cùng một buổi thờ phượng. Nếu bạn gởi tín hiệu lẫn lộn, thì bạn sẽ nhận được kết quả lẫn lộn. Cố gắng nhắm vào hai mục tiêu từ một khẩu súng sẽ chỉ đem lại sự thất bại mà thôi.


Hãy xây dựng một chương trình thờ phượng để gây dựng các tín hữu và một chương trình thờ phượng khác để truyền giảng cho những người bạn chưa tin của các thành viên trong Hội Thánh của bạn. Tại Hội Thánh Saddleback, chương trình thờ phượng dành cho các tín hữu được tổ chức vào tối thứ Tư, còn chương trình thờ phượng cho những thân hữu được tổ chức vào tối thứ Bảy và sáng Chúa Nhật. Bằng cách này bạn có thể dùng nhiều phong cách giảng dạy, nhiều bài hát, nhiều lối cầu nguyện khác nhau cùng với những yếu tố khác nữa thích hợp với đối tượng của bạn.


Khi tôi thành lập Hội Thánh Saddleback, tôi đã hỏi những người không đi nhà thờ rằng họ muốn đến thăm một Hội Thánh vào lúc nào nhất. Mọi người đều nói, “Nếu tôi có đi, tôi sẽ đi vào sáng Chúa Nhật.” Tôi cũng hỏi các thành viên của mình rằng khi nào thì họ thích mời những người bạn chưa tin của mình đến nhà thờ nhất. Một lần nữa, họ lại nói sáng Chúa Nhật. Ngay trong văn hóa thời nay, người ta vẫn còn nghĩ rằng sáng Chúa Nhật là “lúc để đi nhà thờ.” Cho nên đó là lý do chúng tôi quyết định chọn sáng Chúa Nhật để truyền giảng, còn tối thứ Tư thì gây dựng.

Các buổi thờ phượng truyền giảng không phải mới mẻ gì; chỉ có ý tưởng dùng buổi sáng Chúa Nhật để tổ chức buổi thờ phượng truyền giảng là mới mà thôi. Hồi đầu thế kỷ này, nhìn chung, những buổi tối Chúa Nhật được xem là “chương trình thờ phượng truyền giảng” của các Hội Thánh. Còn một số ít Hội Thánh vẫn thông báo tổ chức chương trình thờ phượng truyền giảng vào các tối Chúa Nhật, dẫu rằng số người chưa tin đến dự không có là bao nhiêu. Ngay cả các tín hữu còn không thích dự nhóm vào các buổi tối Chúa Nhật! Họ đã phải bắt thăm cho vấn đề này hàng thập kỷ qua rồi. Giờ thờ phượng truyền giảng chỉ phụ thêm vào cá nhân chứng đạo chứ không thay thế việc làm chứng cá nhân. Nhìn chung người ta có vẻ dễ quyết định tin Chúa khi có đông người hơn, khi có những người chung quanh ủng hộ. Các chương trình thờ phượng dành cho thân hữu là một cơ hội làm chứng nhóm để tăng thêm sức mạnh và xác nhận lời chứng cá nhân của các thành viên. Khi một thân hữu đến dự chương trình thờ phượng này cùng với người bạn đã làm chứng cho mình, anh ta nhìn thấy đám đông và nghĩ, Cũng có nhiều người khác tin chuyện này đấy chứ. Vậy nó phải đúng chứ.

Có một quyền năng thuyết phục mạnh mẽ trong lời chứng của một đám đông tín hữu thờ phượng chung với nhau. Vì lý do đó, chương trình thờ phượng cho các thân hữu của bạn càng lớn chừng nào, thì càng trở thành một công cụ truyền giáo hữu dụng chừng nấy. Không có một cách thức nào là chuẩn mực để tổ chức một chương trình thờ phượng dành cho thân hữu. Lý do là vì các thân hữu không phải ai cũng giống ai! Một số người muốn dự phần vào chương trình thờ phượng; những người khác lại thích thụ động ngồi nghe và quan sát. Một số người thích các chương trình thờ phượng yên lặng, trầm tư; trong khi những người khác lại thích các chương trình thờ phượng năng động. Phong cách thờ phượng phù hợp với miền nam California nhất có lẽ sẽ không có tác dụng tại New England và ngược lại. Cần phải có đủ loại chương trình thờ phượng để tiếp cận đủ mọi loại người tìm kiếm. Chỉ có ba yếu tố là không thể bỏ qua trong một chương trình thờ phượng dành cho thân hữu: (1) cư xử với những người chưa tin bằng tình yêu thương và sự kính trọng, (2) liên hệ buổi thờ phượng với những nhu cầu của họ, và (3) chia sẻ sứ điệp một cách thực tế, dễ hiểu. Mọi yếu tố khác đều là những vấn đề thứ yếu mà các Hội Thánh không cần bận tâm tới nhiều.


Cách đây gần hai mươi năm, tôi đã bắt đầu đề nghị các Hội Thánh tổ chức các chương trình thờ phượng cho thân hữu. Đến bây giờ, chương trình thờ phượng này đã thu hút sự chú ý của các phương tiện truyền thông đại chúng, đôi lúc tôi thấy người ta quá nhấn mạnh những yếu tố kém quan trọng. Họ lo lắng về chuyện không sử dụng tòa giảng, không mặc áo vest, nên hay không nên diễn kịch, như thể những điều này sẽ tự động lôi kéo thân hữu đến nhà thờ của họ. Họ sai rồi. Nếu mọi người tìm kiếm đều đang tìm một sản phẩm chất lượng cao, họ sẽ ở nhà xem tivi.


Điều thực sự thu hút số đông những thân hữu đến với một Hội Thánh chính là những đời sống được biến đổi. Người ta muốn đến những nơi nào họ thấy nhiều đời sống đang được biến đổi, những niềm đau được chữa lành, và niềm hy vọng được phục hồi.


Tại Saddleback, bạn sẽ thấy những đời sống biến đổi ở khắp nơi. Hầu như trong mỗi chương trình thờ phượng cho thân hữu, chúng tôi đều có phần làm chứng của một người hay một cặp vợ chồng nào đó đã được quyền năng và tình yêu thương của Chúa Giê-xu Christ biến đổi một cách kỳ diệu. Chiến lược “hài lòng khách hàng” này khiến cho những người hoài nghi không còn lý lẽ mà tranh biện.


Hội Thánh Saddleback đã làm gương cho những Hội Thánh nhạy cảm với thân hữu bằng cách chinh phục hàng ngàn người cho Đấng Christ bất chấp những hoàn cảnh không thuận lợi và khó khăn. Hãy tưởng tượng một Hội Thánh mà cứ phải đổi địa điểm hoài; một Hội Thánh mà các thân hữu đến ngồi trong một căn lều lạnh cóng vào mùa đông, ẩm ướt và dột nước vào mùa xuân, hết sức nóng nực vào mùa hè, và gió thổi ào ào vào mùa thu. Hãy tưởng tượng một Hội Thánh mà người ta phải đậu xe cách đó ba dặm khi cần thiết và sẵn sàng che dù đứng trong mưa để dự nhóm. Khi đời sống được biến đổi, những nan đề dường như quá tải đối với Hội Thánh sẽ được giải quyết cách nhanh chóng, dễ dàng.


Trong mỗi chương trình thờ phượng của Hội Thánh Saddleback, chúng tôi mời hội chúng điền một tấm thẻ đăng ký và hát những bài hát thờ phượng. Chúng tôi lấy tiền dâng và chia sẻ một sứ điệp trong Kinh Thánh và kêu gọi cam kết. Dù tôi có nghe một số người tuyên bố rằng làm như vậy thì bạn không thể tiếp cận những người chưa tin được, nhưng tại Hội Thánh Saddleback, có hơn 7,000 người chưa tin đã ghi cam kết cá nhân với Đấng Christ, và hàng ngàn người khác đang suy nghĩ quyết định xem có trở lại vào những tuần sau không. Đó là cách bạn làm những việc này để tạo nên sự khác biệt.


Những phương pháp tiếp cận và những kỹ thuật mới chẳng qua chỉ là công cụ. Bạn không cần phải dùng những vở kịch và truyền thông đa phương tiện hay phải có một ngôi nhà thờ đẹp và một bãi đậu xe rộng rãi để tiếp cận những người chưa tin. Những thứ này chỉ khiến cho việc đó dễ hơn mà thôi. Xin hiểu rằng những gợi ý tôi đưa ra trong hai chương tiếp theo chỉ là những nguyên tắc chung, là những gì đã đem lại kết quả tại Hội Thánh Saddleback. Xin đừng xem chúng là Mười Điều Răn. Chính tôi cũng sẽ không làm mọi điều chúng tôi đã làm tại Hội Thánh Saddleback nếu tôi đang ở một khu vực khác. Bạn cần phải xác định điều nào phù hợp nhất với hoàn cảnh địa phương của bạn nhằm tiếp cận những người chưa tin Chúa. Cần phải có những tín nhân trưởng thành, không ích kỷ để thực hiện một chương trình thờ phượng cho thân hữu. Trong I Cô-rinh-tô 14:19-20
, Phao-lô nói rằng khi chúng ta chỉ nghĩ đến những nhu cầu của mình trong sự thờ phượng thì chúng ta thật là trẻ con và chưa trưởng thành. Các thành viên thể hiện sự trưởng thành thuộc linh khi họ quan tâm tới những nhu cầu, những lo sợ và thắc mắc của những người chưa tin và sẵn sàng đặt những nhu cầu đó lên trước nhu cầu của họ trong một buổi thờ phượng.

thophuong-4

Trong mỗi Hội Thánh thường có sự mâu thuẫn dai dẳng giữa hai khái niệm “phục vụ”“được phục vụ.” Đa số các Hội Thánh thiên về việc đáp ứng những nhu cầu của các thành viên vì họ thanh toán các hóa đơn. Tổ chức chương trình thờ phượng cho thân hữu có nghĩa là cố ý đổi hướng ngược lại, hướng về những người chưa tin. Cần phải có những thành viên sẵn sàng tạo nên một môi trường an toàn cho những người chưa tin thỏa mãn những sở thích, truyền thống và tiện nghi của họ. Cần phải có sự trưởng thành thuộc linh thật mới có thể tình nguyện bước ra khỏi vùng an toàn.

Chúa Giê-xu phán,
Các con nên bắt chước Ta, vì Ta đến trần gian không phải để cho người phục vụ, nhưng để phục vụ người, và hy sinh tính mạng cứu chuộc nhiều người” (Ma-thi-ơ 20:28, BDY). Cho đến khi nào thái độ phục vụ không ích kỷ thâm nhập vào tâm trí và tấm lòng của các thành viên trong Hội Thánh của bạn, thì Hội Thánh của bạn mới sẵn sàng để bắt đầu chương trình thờ phượng cho thân hữu.


Hội Thánh Theo Đúng Mục Đích – Ms Rick Warren  ( vpcgg.org )

 

GodLoveCross