ALBERT BENJAMIN SIMPSON

 

I. THÂN THẾ & SỰ NGHIỆP:

simpson-1

A.B. Simpson (Albert Benjamin Simpson), cái tên được viết tắt như thế, nhưng thật ra rất đầy đủ và mang nhiều ý nghĩa. Ông con của một gia đình thủ công (nghề đóng thuyền) và buôn bán nhỏ. Một gia đình Cơ đốc hiền lương, biết tằn tiện nhưng rộng lòng hiếu khách. Thân sinh của ông tên là James Simpson, một người đàn ông cần kiệm liêm chính, chất phác, im lặng nhưng hiếu học, thường đọc các sách khó như giáo lý Calvin chẳng hạn..! Thân mẫu của ông là bà Jane Clark Simpson, một phụ nữ quý phái, yêu mến Chúa hết lòng và tuân phục chồng mọi bề. Cả hai đều gốc người Anh nhưng sinh sống tại Canada.

Ngày 15 tháng 12 năm 1843 cậu bé Simpson chào đời tại Bayview, đảo Prince Edward thuộc Canada quanh năm giá lạnh. Ông bà James thật mừng rỡ khi nghe tiếng khóc chào đời là bé trai, mặc dầu bên cạnh ông bà có William Howard và Louisa. Nhưng nó là niềm an ủi để thay thế cho đứa con trai đầu lòng là James Albert đã mất lúc chập chững biết đi quanh nhà kêu ‘Má’ kêu ‘Ba’! Trong những lúc thương nhớ đứa con là kết quả của mối tình đầu, bà đã cầu nguyện với Chúa cho bà đứa con khác và nó sẽ được dâng lên cho Chúa, với đức tin trong tính thận trọng cố hữu của người Tô-cách-Lan. Bà rào đón với Chúa: ‘Nếu đẹp ý Ngài. . . nó sẽ là người hầu việc Ngài. Là ngưoi ra đi rao giảng Lời Ngài..!

Ông James Simpson quyết định đặt tên con là Albert Simpson, thay thế tên cho người anh đã mất! Điều này hợp ý bà, vì bà đã đề nghị, cũng để nói lên lòng yêu mến và hy vọng bấy lâu. Bà cũng nghĩ đến chuyện Gia-cốp và hy vọng cậu bé nhỏ này sẽ như Bên-gia-min. . . . Thế là xong, tên cậu bé trọn vẹn là ALBERT BENJAMIN SIMPSON.

* Năm 1853 - A.B. Simpson tuy mới mươi tuổi nhưng đã có một kinh nghiệm giữa sự sống và sự chết, đã phải tranh chiến với nội tâm gữa tiếng gọi của Chúa hay ở lại thế gian làm người bình thường.. Cuối cùng Cậu đã chọn con đường theo Chúa. Đây cũng chính là điều mà bà Jane Clark Simpson mong muốn trong lòng. Bà hằng cầu nguyện đìều đó cho con mình. Nhắc đến bà ở đây, ta không khỏi nhớ đến các bà mẹ thuơng con đã sử dụng đức tin nhỏ bé của mình hầu "lay động cánh tay thương xót" của Chúa như bà An-ne mẹ của Sa-mu-ên, Ma-noa mẹ của Xê-bê-đê, Monica mẹ của Augustine, Suzanna Wesley mẹ của John Charles và John Wesley….. .. v.v..

Đánh dấu sự quyết định quan trọng để phục vụ Chúa, A.B. Simpson đã lễ phép và trang trọng thưa với Ba trong một buổi họp gia đình. Sau giây phút đắn đo, James Simpson đứng lên bằng một giọng run run tỏ ý chấp thuận, và ông với tay đặt trên đầu con: ‘Xin Chúa chúc phước cho con, con trai của Ba..’

* Năm 1857 - Mới 14 tuổi nhưng tinh thần A.B. Simpson đã trưởng thành trước tuổi. Để đạt mục đích, Cậu đã học toán, La-tinh, Hy-lạp với một giáo sư tư.

* Năm 1858 - Rời giáo sư tư, Cậu ghi danh tại Chatham cách nhà khoảng 9 dặm. Dĩ nhiên, mỗi ngày Cậu phải cuốc bộ 18 dặm trong mọi điều kiện của thời tiết! Học càng cao, văn càng đầy thì không sao tránh khỏi điều thông thường là ‘lòng yêu mến Chúa lúc ban đầu’ có đôi phần giảm sút..! Thêm vào đó, trong lòng Cậu giữa nhà thơ và nhà thờ đang giao chiến dữ dội, mà Cậu thì thích cả hai..! Vật lộn với sự tranh chiến kéo dài đến kiệt sức. Nhưng tạ ơn Đức Chúa Trời vì “Ngài đã gọi” thì “Ngài cũng đã sắm sẵn” (Rô-ma.8:28-30). Người mà Chúa đã dùng để theo dõi cách âm thầm không ai khác hơn là ông James Simpson. Một ông Bố bề ngoài trông như khắc khổ, nhưng ‘nguờì bề trong’ được Chúa vun trồng cách tươi mới với tấm lòng đôn hậu của người Tô-cách-Lan đấy tình thương và dịu hiền. Ông đã đền với Cậu đúng lúc và kịp thời. Ông quì xuống bên con dốc đổ tấm lòng trước Chúa cho con trai yêu dấu của mình! Điêu này được Chúa đẹp lòng, Ngài đã thuơng xót cả hai bố con..! Sau đó Cậu khỏe mạnh tươi vui tiếp tục học hành. Có một hôm, Chúa đã chỉ cho Cậu mở nhằm trang sách cũ mốc meo của vị Mục sư sở tại đã lâu với tựa đề ‘Sự bí-mật của Tin-lành thánh-hóa’ (The Gospel Mystery of Sanctification) của Marshall. Hàng chữ nổi bật như lửa sáng của trang sách ấy là: “Việc tốt lành đầu tiên mà bạn có thể làm được là tin Chúa Giê-xu. Khi chưa thực hịên đìều này thì mọi công tác, mọi lời nguyện cũng như nước mắt và những quyết tâm đều là vô ích..! Tin Chúa Giê-xu là tin Ngài có thể cứu bạn đúng như Lời Ngài đã phán. Ngài tiếp nhận bạn và Cứu bạn ngay bây giờ và tại đây, Ngài phán: “Ai đến cùng Ta, Ta không bỏ ra ngoài đâu.!” - Thế là đủ cho Cậu.

* Năm 1859 – Mười sáu tuổi, trước khi bước vào chức vụ thì Cậu dạy học để có tiền theo đại học, vừa dạy vừa học khác nào các vị tiên tri trước khi thi hành chức vụ thì đã làm nghề chăn chiên. Trong những ngày dạy học và nghiên cứu, đời sống thuộc linh của A.B. Simpson lớn lên như cỏ mọc bên dòng nước. Năm 1860 - Mười bảy tuổi, trong ‘ơn kêu gọi’ Anh đã thảo ra một bản giao ước giữa Chúa và mình. Sau khi đã dành trọn ngày ‘kiêng ăn và cầu nguyện’ rồi ký tên và niêm phong giao ước lại. Năm 1861 - Mười tám tuổi, vào mùa thu, được giới thiệu và đến trình diện hội đồng mục sư uy quyền, đáng sợ, tại London của Ontario! Dưới sự bảo lãnh của mục sư William Walker khả kính và nhờ tiếng tốt của cha mình là ông James Simpson. Lúc này J.Simpson đang là trưởng lão của hội thánh. Chính cậu A.B.Simpson cũng nhận thức đuợc rằng: ‘Cậu đuợc kêu gọi vào chức vụ’, tin này đồn ra nhanh chóng trong vùng Chatham tới cả quận Kent, Ontario nhưng còn phải đuợc những vị tiên tri lớn tuổi trong hội đồng mục sư chấp thuận truớc khi mình có tiếng nói trên tòa giảng của Hội thánh Tin Lành Truởng Nhiệm…! Cũng năm này Anh bắt đầu ghi danh học tại học đường Tin Lành Trưởng Nhiệm Knox. Bài giảng đầu tiên trong dịp lễ Giáng sinh tại nhà thờ Tin Lành Trưởng Nhiệm Tilbury gần nhà được thành công rực rỡ, khiến nhiều nguời ngạc nhiên vì có thành kiến là chỉ có các vị lớn tuổi thì mới đuợc lên tòa giảng…!

* Năm 1865 - Hai muơi hai tuổi, tốt nghiệp đai học Tin Lành Trưởng Nhiệm Knox. Tháng 7 năm này đuợc hội đồng mục sư gọi ra thẩm vấn để chuẩn bị phong chức mục sư. Tốt nghiệp đại học chưa đủ mà còn phải khảo sát về những kinh nghiệm thuộc linh nữa. Phải viết một bài với nhiều luận đề khác nhau, phải đọc trước hội đồng một bài đọc, viết mộn luận đề bằng La-ngữ….. Tất cả A.B.Simpson đều trải qua cách tốt đẹp và cuối cùng hội đồng mục vụ đồng ý phong chức mục sư trong tuổi 22 này. Chúa đã trồng nên Ngài sử dụng ngay, ấy là Hội Thánh Tin Lành Trưởng Nhiệm Knox Hamilton vốn là một hội thánh có tiếng vào hạng khá của Canada. Vì một lý do nào đó, tòa giảng này trống, thay vì mời các mục sư giỏi nhất của Giáo hội Tin Lành Trưởng Nhiệm đến, thì họ đã mời mục sư A.B.Simpson.

simpson-3

Ngày 11 tháng 9 năm 1865 giảng lần đâu tiên trong chức vụ mục sư tại nhà thờ Tin Lành Trưởng Nhiệm Knox Hamilton. Mới rời nông trại được bốn năm, ra trường được 3 tháng, giờ đây đã quản nhiệm nhà thờ lớn của thành phố, được tấn phong mục sư và cưới vợ lập gia đình.

Vợ của ông là cô Margaret Henry, con gái của vị chấp sự có uy tín trong hội thánh của tiến sĩ Jenning tại Toronto. Cô thật là người vợ tốt, biết quên mình để lo cho 6 đứa con. Cô có lòng sốt sắng, chứng tỏ cô là sự nâng đỡ đích thực cho chồng trong chức vụ. Suốt 8 năm hầu việc Chúa tại hội thánh Tin Lành Trưởng Nhiệm Knox, ông đã thành công cách xuất sắc. Đã dẫn đưa vào hội thánh 750 thuộc viên mới, trả xong năm ngàn ($5,000) đồng tiền nợ của hội thánh về tài sản, thành lập hội Phụ nữ tương tế, là tiền bối của đoàn cầu nguyện liên hiệp.

* Năm 1873 - Vào tháng 12 ông xin nghỉ chức quản nhiệm nhà thờ Tin Lành Trưởng Nhiệm Knox Hamilton. Năm 1874, vào tháng Giêng, Ông khơi sự hầu việc Chúa tại Hội thánh Tin Lành Trưởng Nhiệm Chestnut Street ở Louisville, Kentucky. Thời điểm này nội chiến Bắc-Nam mới tạm yên nhưng trong hội thánh các con cái của Chúa chưa quên được những ngày hãi hùng và mặc cảm..! Chính nơi đây Chúa đã dùng mục sư A.B.Simpson trong chức vụ hoà giải giữa các tôi tớ và các con cái của Ngài. Ông mời tất cả các mục sư trong vùng và thành phố Louisville đến để tổ chức các buổi giảng ngoài trời trong chương trình phục hưng hội thánh. Đều đưa đến thành công cho ông. Ông đã khéo léo không để các vị trổ tài tranh luận mà đề nghị mọi người đồng quì gối xuống ‘tìm cầu mặt Chúa’. Đang khi họ cầu nguyện thì lửa thuộc linh làm tan chảy lòng mọi người! Mọi người được phấn hưng và chiến dịch rao giảng TIN-LÀNH CỨU-RỖI ngoài trời được hình thành. Chiến dịch đã từ ngoài trời đi vào các thư viện công cộng, rạp hát bỏ trống và hàng trăm người đã trở lại với Chúa..! Trong cuộc phục hưng này, người được thay đổi nhiều nhất chính là ông mục sư A.B.Simpson của chúng ta! Ông đã cảm thức được mùi vị thơm tho, một sự sống mới đầy quyền năng qua người bạn là cựu thiếu tá Whittle cùng tham dự chiến dịch với những thành quả. Nhận ra sự khuyết điểm, sự cao ngạo với những thành quả của mình, ông đã quyết định đóng đinh các điều đó vơi bản ngã mình vào khổ giá trong Danh Cưu Chúa và khao khát sự đầy dẫy Đức Thánh Linh. Điều gì đã đốt cháy lòng ông? Chỉ có Chúa và A.B.Simpson biết! Cũng từ đây những khải tượng Chúa tỏ cho ông cứ lớn lên…..

Việc rao giảng Tin lành trong thính đường, thư viện cũng như tại rạp hát là một táo bạo chưa từng có trong Giáo hội Tin Lành Trưởng Nhiệm, nhưng ông đã làm một việc thu hút nhiều người, từ tôi tớ của Chúa cho đến mọi tín hữu. Đây cũng là cái gai cho nhiều nhà bảo thủ. Năm 1879 : Đây là năm quan trọng trong đời sống phục vụ, đó là tiếng gọi của Chúa cho công việc truyền giáo thế giới. Hội thánh Tin Lành Trưởng Nhiệm Chestnut Street đã thật sự lớn lên và vững vàng với tổ chức ngoài trời. Nay con đương Chúa mở ra cho tôi tớ của Ngài ấy là có lời mời từ NewYork (Mỷ). Đó là Hội thánh Tin Lành Trưởng Nhiệm Therteenth Street với sự mời chính thức của các chức viên trong Hội thánh. Ông đắn đo, và rồi đã chấp nhận, khởi sự từ tháng 11 năm 1879. Đây là ý muốn của Chúa nên Ngài đã tạo cho ông mọi thuận tiện để ông hoàn thành khải tượng.

Từ khi Mục sư AB.Símpson đến, Hội thánh tăng trưởng và thêm người, nhưng ngặt một lỗi là số người tăng lên này không cùng giai cấp với các thuộc viên cũ, vì họ từ đường phố đi vào chứ không phải từ các gia đình dòng tộc quý phái..! Có một lần kia, trong lúc họp, Mục sư đưa ra yêu cầu Hội thánh tiếp nhận khoảng 100 tân tín hữu từ khu tỵ nạn người Ý mà ông đã truyền giảng ngoài đường phố cho họ. Các chấp sự đã ôn hoà giảng giải: 'Họ rất vui thấy các người Ý này tin Chúa, thế nhưng có thể nào ông Mục sư kiếm cho một chỗ nào đó để họ sinh họat thuộc linh với nhau cùng một giai cấp, có như thế mọi người mới thỏa mái hơn...’ điều này xẩy ra cho ông thấy khó mà hoàn thành khải tượng của Chúa đã kêu gọi ông. Nếu ông muốn thể hiện giấc mơ Chúa cho đó thì phải ở trong môi trường khác chứ không thể ở trong Hội thánh Thirteenth này..!

* Năm 1881: Vào mùa hè, mục sư AB.Simpson được chữa lành thuộc thể. Nói về ‘sự chữa lành bệnh thuộc thể đến từ Chúa’ chứ không bởi thuốc, tức giáo lý ‘bởi đức tin được chữa lành từ Thiên thượng’ do ông cổ xúy. Phải kể đến bạn của ông là bác sĩ y khoa Charles Cullis, từng làm giám đốc bệnh viện bài lao của thành phố Boston. Ông đã kinh nghiệm sự thương xót của Đức Chúa Trời, vì Ngài là Đấng chữa bệnh (Xuất.15:26b) cho kẻ VÂNG LỜI NGÀI nên đã bỏ nghề bác sĩ trở nên ngươi rao giảng Tin Lành Cứu-rỗi cả thuộc linh lẫn thuôc thể. Sau đó cũng chính mục sư AB.Simpson cũng đã kinh nghiệm, đã được chữa lành từ Thiên thượng. Hai người đã trở nên bạn thân cùng rao giảng về giáo lý “Chúa chữa bệnh” sau giáo lý ‘được tẩy sạch bởi Huyết của Chúa Giê-xu’. Mặc cho có sự chống đối dữ dội từ nơi bạn đồng lao, cả trên báo chí nữa..! Dầu vậy ông vẫn im lặng cầu nguyện và lo công việc mình. Nói như thế không có nghĩa ông quên đi lẽ thật Chúa truyền hoặc lấn ép nó, nhưng ông đã viết ra theo lối ‘biện giải’ trong quan điểm thần học, không đi đến ‘bút chiến’. . . .

Mối liên hệ của ông với Giáo hội Tin Lành Trưởng Nhiệm vẫn ấm áp tốt đẹp, nhưng vì 2 quan điểm khiến ông phải từ chức quản nhiệm và rời bỏ hoàn toàn mọi công tác mục vụ với Giáo hội Tin Lành Trưởng Nhiệm..!

1)- Kinh nghiệm siêu nhiên tức sự chữa lành từ Đức Chúa Trời, không dùng thuốc.

2)- Ứng dụng Báp-têm dầm mình dưới nước, nhất nhất y như Kinh thánh dạy. Đi đôi với tư duy, ông đã tái Báp-têm trong nghi thức ‘dầm mình’ trong nước ngay sau khi được chữa lành bệnh một cách lạ lùng..! Ông quan tâm đến sự hướng dẫn của Chúa Thánh Linh và lời cầu nguyện của đức tin hơn khuôn rập cứng ngắc theo giáo lý dù là giáo lý của chính ông. Mục sư AB. Simpson quyết định rời nhà thờ, một mình bước vào công việc rao giảng Tin Lành cho dân chúng của thành phố NewYork. Việc này bị mọi người xem là một sự điên dại hiếm có..! Các chấp sự trong hội thánh đã đến tư thất chia buồn với bà Simpson, họ coi đó như đến dự đám tang của ông.. ..! Nhưng Chúa có mở cho ông một cánh cửa ấy là báo chí. Không hiểu tại sao báo chí lại thích ông..? Đăng tải bài giảng và quảng cáo mỗi buổi nhóm chiều chúa nhật tại thính đường rẻ tiền Caledonian ở đường Eighth Avenue. Còn các buổi nhóm trong tuần thì tại tư gia bà Simpson. Sau buổi nhóm đầu tiên chỉ có 7 người đáp ứng ở lại quì xuống cầu nguyện trao phó mọi điều cho sức mạnh của Chúa Thánh Linh với khẩu hiệu trong “Xa-cha-ri 4:6”

* Năm 1882 : Khoảng giữa năm, mục sư AB Simpson thành lập các nhóm:

- Rao giảng ngoài phố.

- Mang Sứ điệp vào bệnh viện, nhà tù.

-Đi tìm và cứu các phụ nữ trong các ‘ổ chuột’. . .

-Cho xuất bản nguyệt san (The Gospel in All Lands) với những hình ảnh truyền giáo rất sống động..!

* Năm 1883 : Ông xuất bản cũng nguyệt san đó nhưng với tên khác (The Word, Word and World). Tờ báo có tầm cỡ quốc tế, vì người chủ bút xem thế giới như giáo phận của mình với sự hiệp thông liên giáo phái.

- Ông công bố giáo lý phục hồi ân tứ, nội dung với hình thức ‘biện giáo’ dựa vào Tin lành “Mác 16:9-20”

-Khởi xướng hình thức nhóm họp và thờ phượng theo cách mới mà ông gọi là ‘Hội đồng bồi linh’.

- Ông lập Trường Kinh Thánh để đào tạo giáo sĩ. Sau những ngày lang thang cuối cùng được định cư tại Nyack thuộc New York.

* Năm 1885 : Ông tham dự hôi đồng ‘Đời sống sâu nhiệm’ ở Bethshan, London về đã khiến ông suy tư nhiều về khải tượng mà Chúa đã đặt để trong lòng ông. Ông lại chuẩn bị và viết điều lệ đơn giản nhất cho một hiệp hội.

* Năm 1887 : Tức sau 2 năm đi dự hội đồng về, ông đã soạn thảo xong điều lệ, áp dụng thành lập ‘Hội Liên hiệp Cơ đốc’. Năm này đánh dấu cho bước tiến của ‘Hội Liên-hiệp Truyền-giáo Tin-lành. Sức thu-hút lớn nhất trong các buổi nhóm hội đồng là sự giảng dạy về SỰ CHỮA BỆNH TỪ THIÊN-THƯỢNG, kế đó là những giờ cầu-nguyện cho người bệnh. Một thành công nữa ấy là sự tế nhị ông không dành vinh dự cho mình mà biết dành cho người khác bằng cách đi mời các giáo sĩ khắp nơi về giảng dạy. Trong những năm này, số người nổi lên chống đối nhiều hơn là ủng hộ ông! Họ đăng báo và vẽ hình hí họa bôi nhọ ông và nhạo báng chủ đề ‘Hội đồng chữa bệnh bằng đức tin’..! Báo chí cũng chia làm 2 phe, phe này lên án ông rất gắt gao thì phe kia lại bênh vực ông cách ráo riết. Một điều dạy dỗ nữa là số đông tín đồ kém thân thiện đối với ông là sự dạy về ‘Sự đầy-trọn’ hay ‘ĐỜI SỐNG SÂU-NHIỆM HƠN’ tức là “Phép Báp-têm bằng Đức Thánh Linh”“Sự chữa bệnh từ Thiên thượng”. Điều này đã làm ông phải thay đổi cách diễn đạt và một vài phương thức.

* Năm 1888: Các buổi nhóm vẫn tiếp tục với sự đổi mới, số người mới tăng lên với thời gian 8 năm (1881-1888). Số người đặc biệt này cùng với ông tiếp tục dọn từ nơi này đến nơi khác, chẳng khác nào dân Y-sơ-ra-ên trong sa mạc cho dến khi có cơ sở lâu dài tại Eighth Avenue. Tòa nhà được cung hiến vào tháng 5 năm 1889 với cái tên là ‘ĐỀN TẠM PHÚC-ÂM’ (Gospel Tabernacle). Trước đây 8 năm, mục sư AB.Simpson bắt đầu công việc, ông không có ý-định thành-lập một hội thánh khác.

* Năm 1893: Ông thực hiện một chuyến đi xa, đi ‘vòng quanh thế-giới’ với mục đích: Đi thăm các vùng truyền giáo thuộc hội Liên-hiệp Phúc-Âm (CMA), ông có đến xứ Thánh, Ấn-độ, Trung-Hoa và Nhật-Bản.

* Năm 1897: Hội Liên-hiệp Cơ-đốc và Hội Liên-hiệp Truyền-giáo thống nhất làm một (Christian Alliance) (Evangelical Missionary Alliance) nay chung một cái tên là “CHRISTIAN AND MISSIONARY ALLIANCE” (CMA).

* Năm 1905: Quyển Thánh ca ra đời: ‘Thánh ca của đời sống Tín đồ’ do mục sư AB.Simpson và Burke, Stebbins... Trong đó có 150 bài của AB.Simpson.

* Năm 1906 : Mục sư AB.Simpson gửi một khuyến cáo cho Hội đồng Liên hiệp về sự biểu dương quyền năng ân tứ Thánh Linh qua phong trào ‘TIẾNG-LẠ’. Ông cổ võ về Báp-têm bằng Đức Thánh Linh nhưng không đồng quan điểm về tiếng lạ như nhóm anh-em ở Azusa Los Angeles. Do đó mà một số tôi con Chúa sát nhập vào giáo đường Azusa do mục sư William J. Seymour.

* Năm 1907 : Mục sư Tiến sĩ AB.Simpson trở về Old Orchard, tiểu bang Maine là nơi ông đã được chữa lành bệnh thuộc thể vào tháng 8 năm 1881 để tìm kiếm ý muốn của Đức Chúa Trời về ân tứ tiếng lạ. Ông kể lại rằng: ‘Chúa đã đến gặp tôi vơi sự chiếu sáng rõ rệt khi tôi đang sấp mình xuống trước mặt Ngài. Kế đó, vinh quang của Chúa mờ dần, tôi kêu lên xin Chúa ở lại, Chúa bảo tôi hãy tin và tiếp nhận vơi đức tin đơn sơ như tôi đã tiếp nhận sự chữa bệnh 26 năm trước. Tôi làm đúng như lời Chúa dạy và tôi được Chúa ban cho những năng lực để tin và tiếp nhận tất cả, trong khi tôi nghỉ ngơi trong Chúa’(*)

Nhiều người quen biết và chuyên viết các tiểu sử đã viết về ông rằng: ‘Ông luôn kiêng ăn cầu nguyện để tìm kiếm một lễ báp-têm sâu nhiệm và đầy dẫy hơn, với tất cả những sự bầy tỏ của Đức Thánh Linh’. Tuy nhiên, AB.Simpson không hề nhận được ân tứ tiếng lạ. Do đó ông nhận định rằng: ‘Ân tứ tiếng lạ chỉ là một biểu hiệu của sự đầy dẫy Thánh Linh, ân tứ này không phải là thiết yếu và không phải là bằng chứng duy nhất của kinh nghiệm đầy dẫy Thánh Linh’(*).

Dầu không chấp nhận giáo lý Ngũ-tuần cho rằng tiếng lạ là bằng chứng duy nhất của Báp-têm bằng Đức Thánh Linh, nhưng ông đã thường mời bà Carrie Judd Montgomerry đến hội thánh của ông để chia sẻ những kinh nghiệm Ngũ-tuần mỗi khi bà này có dịp thăm viếng Nyack.

* Năm 1910 : Vào thàng Tư năm này, lần đầu tiên Tiến sĩ AB.Simpson công bố lập trường của Hội Phúc-âm Liên-hiệp như sau : "Chúng tôi hoàn toàn công nhận tất cả các ân tứ của Thánh Linh, kể cả ân tứ nói các thứ tiếng lạ, là ân tứ Chúa ban cho Hội thánh thuộc các thời đại. Trong đó có nhiều người khôn ngoan và đáng kính trọng trong hội chúng tôi, cả người phục vụ ở hải ngoại cũng như quôc nội, đã tiếp nhận được kinh nghiệm này. Tuy nhiên, chúng tôi không đồng ý với lời dạy cho rằng ân tứ đặc biệt này được dành cho tất cả mọi người và là bằng chứng độc nhất của Báp-têm bằng Thánh Linh. Chúng tôi không tiếp nhận hay sử dụng trong các hoạt động và các đoàn thể của chúng tôi. Người nào đẩy mạnh ý kiến này là ý kiến cực đoan và không đúng Kinh thánh này.”(*).

Sự bất đồng ý kiến trên đã khiến một số chi hội khá lớn và một số mục sư lỗi lạc đã rút ra khỏi hội Phước-âm Liên-hiệp để đóng góp vào hội Ngũ-tuần Assemblies of God.. Người thân cận với ông như tiến sĩ Kenneth MacKenzie cũng bỏ đi và có ghi lại rằng : ‘Tôi không thể nào bỏ qua mà không ghi lại nỗi khổ đau của tiến sĩ Simpson đã trải qua khi ông thấy những người bạn cùng những cộng tác viên được ông tin cậy và quý trọng đã không tiếp tục cộng tác với ông nữa vì ông không hoàn toàn chấp nhận lý tưởng của họ..!(*)

Sau đó, Ông viếng thăm Nam Mỹ, khi trở về đến Panama, ông bị bệnh sốt rét trầm trọng. (* mấy câu này được trích trong sách ‘All For Jesus’ của Robert L. Niklaus, John S.Sawin và Samuel J.Stoesz, do Christian Publiction ở Camp Hill xuất bản 1986 )

* Năm 1911 : Ông 68 tuổi, tuy không đến được Việt-Nam, nhưng Hiệp hội của ông đã đến và đã truyền giảng. Vì chiến tranh đệ nhất thế giới (1914-1918) các giáo sĩ phải triệt thối về Nước, mãi đến 1918 các giáo sĩ mới trở lại. Hội thánh Tin Lành được hình thành nhưng với danh hiệu là ‘Hôi-thánh truyền-giáo Đông-Dương’ bao gồm Lào, Cambodia và Việt-Nam. . .. [Xin đọc tiếp phần “Lịch-sử Hội-thánh Tin-Lành Việt-Nam...]

simpson-2

* Năm 1919 : Mục-sư AB. Simpson "NGỦ YÊN TRONG CỨU-CHÚA GIÊ-XU". Ngày 28 tháng 10. Ông đã để lại cho chúng ta tấm gương: Hiền hòa, sốt sắng theo tiếng gọi của Chúa, không cứng ngắc theo giáo lý mà mềm mại trong ơn Thánh Linh. Vì những ngươi nghèo khổ, mang Chân lý Cứu rỗi vào nơi oán thù…!

II.- VỀ GIA SẢN CƠ ĐỐC

Mục sư AB. Simpson đã góp vào gia sản Cơ đốc hơn 70 cuốn sách về đủ mọi đề tài. Ông viết hàng ngàn bài giảng, đã được đăng tải trên các báo chí, cũng như các tuần san, nguyệt san thời ấy. Ông cũng viết được 150 bản thánh ca để thờ phượng cũng như cho truyền giảng.


(Trích Từ Mục sư Ng. Minh. Thu) ( 01/2013 vpcgg.org )