Trái Tim Băng Giá

Tác giả Mục sư Stephen Hill

 

P1

 

Thần Chết Xuất Hiện

 

tumathuat-6

     Bóng đen đang bao phủ...

Trong cơn say thuốc của tôi, sự phiền nảo chết người đến và tiếng nói bên trong tôi thúc giục, “đã đến lúc rồi, Steve”.

Mình đang thức hay đang ngũ? Tôi tự hỏi; Tôi đang sống hay đã chết? Đây là sự thật, hay tôi đang ở trong ảo giác?

Dần dần, thân thể tôi bắt đầu co giật dữ dội. Đúng rồi, đây phải là thật. Tôi nghĩ, mình sắp chết rồi. Hãy để nó xảy ra như các việc khác đã xảy ra trong cuộc đời bạn. Hãy để sự chết đến.

Suy nghĩ về sự chết, ý nghĩ tự tử hàng ngày đến trong tâm trí của tôi, kéo dài trong nhiều tháng qua. Ý nghĩ thoát khỏi sự tẻ nhạt đầy đau đớn trong cuộc đời của tôi (nhà tù…sự hỗn độn…sự căm ghét…sự cô độc…sự tổn thương và đau đớn) đã cất đi sự hy vọng và lời an ủi mỏng manh nhất. Thuốc gây nghiện không còn cảm giác lâng lâng say thuốc nữa, chúng không còn có thể làm mất đau đớn nữa dù chỉ trong chốc lát. Hy vọng, tình yêu hoặc sự quan tâm đến những điều khác đã biến mất khỏi tôi từ lâu rồi. Đúng rồi, cái chết chắc chắn sẽ là một niềm an ủi duy nhất cho tôi.

Nhưng nó không diễn ra như mình nghĩ. Tôi nghĩ nó phải là một sự bình an _một sự giải thoát. Nhưng tại sao đây lại là một đám mây đen tối khủng khiếp và nỗi đau đớn bao trùm lấy tôi?

Hoàng hôn đang buông xuống, và bây giờ chân của tôi, tay của tôi đang run lên một cách dữ dội, không thể nào kiềm chế được. Tôi không thể ngồi dậy được nhưng cũng không thể ngồi được. Thay vì đến trong sự bình an, thì sự chết đang tóm chặt lấy tôi, đang bóp nghẹt tôi.

Tôi không thể để điều này xảy ra được. Tôi sợ quá. Sự chết sẽ làm gì cho tôi?

Theo nghĩa đen tôi có thể cảm nhận sự độc ác của sự chết_quyền lực hủy hoại và sự thiêu hủy của nó. Và bây giờ nó đang nói “Hãy chịu thua đi, hãy đầu hàng đi, đầu hàng đi”.

“Không!”. Tôi thét lên. Cơ thể tôi vẫn co giật trong sự đau đớn khủng khiếp. Một phần trong tôi muốn chết, một phần khác trong tôi lại muốn sống. Bây giờ nỗi sợ hãi đang khuấy động trong tôi đời sống rất yếu ớt nhưng rất kiên quyết. Tôi bắt đầu chiến đấu: “Không, tôi không muốn chết. Mẹ ơi, cứu con với!”.

Chỉ có vài phút, nhưng dường như là hàng giờ đã trôi qua trước khi mẹ tôi bước vào phòng . Tôi không thể nói rằng mẹ tôi đã vào phòng, vì đôi mắt tôi không còn nhìn thấy rõ và tôi vẫn đang co giật.

“Ồ, con, con ơi!”. Bà kêu lên trong sự sợ hãi. “Điều gì xảy ra với con cơ? Con đang đổ mồ hôi và đang run dữ dội quá!?

Chỉ khi bàn tay của bà chạm đến tay tôi và trán của tôi, lúc đó tôi nhận biết rằng tim tôi đang đập loạn xạ. Trong khoảnh khắc đó, sự đụng chạm của bà đem niềm an ủi đến mạnh mẽ trong tâm trí tôi.

“Con ở đây, mẹ sẽ đem một cái khăn lạnh đắp trán cho con”, bà nói. Nước mắt chảy dài xuống mặt tôi khi tôi chờ mẹ tôi trở lại. Điều gì đang xảy ra với tôi? Tôi nóng. Không, tôi lạnh. Những cơn lạnh xuất hiện chớp nhoáng làm cơ thể tôi co giật trong khi đang đổ mồi hôi. Nước mắt, trước đây tôi chưa hề biết chúng, giờ đây đang tuôn ra và chảy thành dòng xuống mặt tôi.

Mẹ tôi trở lại, đắp mền cho tôi và vuốt ve trán cho tôi. Tôi cố gắng tập trung để nhìn thấy bà.

“Mẹ ơi, điều gì đang xảy ra với con vậy. Con đang chết! Con đang chết!” Tôi thét lên nhiều lần như vậy. Giúp con, mẹ ơi, hãy giúp con! Hãy ngăn cơn đau lại. Có ai đó không, hãy chặn đứng cơn đau lại!

"Nhưng không ai trong chúng ta biết cách chặn đứng cơn đau lại. Mẹ cố gắng làm cho tôi cảm thấy thoải mái, nhưng bà chỉ có thể cho tôi sự an ủi tạm thời. Cuối cùng, bà bối rối thì thầm: “Steve, mẹ xin lỗi con. Mẹ xin lỗi con, Steve. Mẹ không biết phải làm gì. Mẹ ao ước mẹ biết mình phải làm gì cho con.”

“Hãy ở lại đây, chỉ cần ở lại đây với con thôi”, tôi van xin. Đám mây đen của sự chết đang bám chặt lấy tôi lần nữa. Từng chút một, từng chút một tôi nổ lực tập trung tâm trí vào mẹ tôi. Từng đồ dùng trong nhà, từng bức tranh, từng vật dụng ở  trong phòng đang bị sự chết bao trùm. Các bức tường đang nghiêng ngã. Đó là cơn ác mộng khủng khiếp_chính tôi thao thức trải qua điều đó.

Cả ngày và buổi tối đến nó lại tiếp tục dường như vô tận. Chắc chắn rằng tôi không thể cầm cự lâu hơn. Sự thô bạo của sự chết đang vờn lấy tôi. Và lúc nào cũng vậy, tiếng nói của  ma quỷ rỉ rả bên tôi. “Hãy chịu thua đi, đầu hàng đi. Không còn con đường nào khác đâu, Steve, cuộc đời của ngươi chấm dứt rồi. Không còn lâu nữa. Đã đến lúc chấm dứt rồi. Hãy để ta giúp cho ngươi”.


Đó là tiếng nói mà nhiều năm tháng qua tôi đã để nó gắn liền với vận mệnh của mình. Tuy nhiên, bây giờ tôi nhận ra nó là tiếng của sự lừa dối. Tôi thét lên. “Ngươi không giúp ta, ngươi đang hủy diệt ta. Ngươi là Kẻ Hủy Diệt”.


Cuối cùng, tôi đã nhận ra tiếng nói của ma quỷ là độc ác. Tuy vậy, vẫn không có sự khuây khỏa, không có sự an ủi nào. Mẹ không thể giúp được tôi_và tôi không thể chịu được khi anh chị tôi nhìn tôi trong tình trạng vô vọng như thế này.


Sự đau đớn và sự thống khổ tiếp tục trong nhiều ngày. Bất chấp mọi nỗ lực của mẹ tôi, tôi tiếp tục run và quằn quại trong sự đau đớn. Ban ngày không bớt đau hơn ban đêm. Đó là đêm dài vô tận. Mẹ tôi ngồi bên từng giờ, nhưng sự chết cũng không rời tôi. Mùi của sự chết, sự hiện diện của ma quỷ chắc chắn rằng chẳng bao lâu nữa chúng sẽ có tôi mãi mãi.


Các ý nghĩ của tôi quay trở lại thời thơ ấu. Chỉ có lúc đó tôi nhận ra tiếng nói lúc bấy giờ.


tiếp theo bấm trang 2 ở trên...

P2

 

Hai Tiếng Nói Bên Hũ Bánh Ích Qui

 

camdo-2

     “Steve”, Mẹ tôi  gọi “con có muốn đi ra ngoài với các anh chị con không?" “Không”, "cám ơn mẹ. Bên ngoài trời lạnh lắm”, tôi trả lời.
Cơn giá lạnh của Alabama trong những ngày đông làm cho tôi thấy bình an, thấy nơi ẩn nấp an toàn trong phòng của mình cùng với các đồ chơi.

Với những khúc gỗ Lincoln, gạch xây dựng và bộ đồ nghề xây dựng thực hiện sự tưởng tượng sáng tạo của tôi, tôi hài lòng và sung sướng. Hôm nay tôi sẽ xây một ngôi nhà chọc trời, một văn phòng, một garage những điều có thể xảy ra dường như vô tận.

Tuy nhiên tài xây dựng của tôi bất ngờ bị gián đoạn. Qua khe hở dưới cánh cửa bay đến mùi hương thật là ngọt ngào, quá hấp dẫn, quá thu hút khiến cho thân thể nhỏ bé của tôi trở nên yếu ớt. Tôi buông rơi những khúc gỗ Lincoln.

“Mùi gì vậy? Nó đến từ đâu vậy? Tôi phải khám phá!” Đứng dậy trên chân mình, vô tình tôi đá, nhưng điều tôi đó không quan trọng. Điều quan trọng đối với tôi bây giờ là tìm ra nguồn gốc hương vị quyến rũ kia.

Hương thơm ngọt ngào điều khiển tôi hoàn toàn. Tôi bị mê hoặc bởi sự quyến rũ của nó. Và càng đến gần nhà bếp thì mùi thơm càng rõ hơn. Bingo! Ở trong nhà bếp, đang lanh quẩn bên bếp là mẹ tôi_ngay trước mặt mẹ tôi là một cái khay lớn với 24 cái bánh qui ngọt bằng khoai tây có chocolate ở giữa tuyệt vời nhất. Chúng còn mới, ấm và (tốt hơn tất cả) sẳn sàng để ăn.

Bao tử của tôi đang réo ầm ầm. Miệng tôi chảy nước miếng. Tôi phải có vài cái bánh qui ngọt này mới được.

Tôi nhìn người mẹ xinh đẹp đáng yêu của tôi, và chúng tôi trao cho nhau nụ cười. Một cách lễ phép, tôi nói:

“Mẹ ơi, cho con một vài cái bánh qui ngọt này mẹ nhé?”

Mẹ tôi vẫn cười. Bà trả lời; “Ồ, con trai, mẹ rất tiếc nhưng con sẽ phải đợi. Sắp đến giờ ăn rồi. Con sẽ không ăn cơm được."

Tôi nghĩ; “không ăn cơm được? Ai quan tâm chứ? Con muốn vài cái bánh qui ngọt”. Nở một nụ cười, tôi xin tiếp, “mẹ ơi, con thật sự muốn ăn bánh qui ngọt ngay bây giờ. Chỉ hai cái thôi?”

Mẹ vẫn giữ ý kiến của mẹ. “Không phải bây giờ, Steve. Nó sẽ hỏng bữa ăn tối của con”.

Vào lúc đó, toàn bộ phản ứng của tôi thay đổi. Tôi không chỉ đói, tôi đã nổi điên lên! Cái mà có thể làm thỏa mãn sự khát khao tột bực của tôi chỉ cách có vài inch. Tôi nghĩ, một là tôi có ngay miếng bánh nóng hổi giòn tan không thì tôi phải đợi đến sau bữa ăn tối thì nó sẽ nguội đi mất. Mẹ ơi, vì sao mẹ làm như vậy?

Nhưng nó không phải là mẹ tôi. Đó là tâm trí của tôi. Có một trận chiến trong lòng tôi, Có một tiếng nói hay một quyền lực muốn tôi làm điều đúng, trong khi quyền lực khác muốn tôi làm điều sai. Chẳng phải chỉ với bánh mà thôi, nhưng với cả những lúc_như khi cha mẹ muốn tôi đi ngũ, bảo tôi đi đổ rác, và vào những lúc khác.

Một quyền lực có khuynh hướng muốn tôi vâng lời cha mẹ tôi, và quyền lực khác luôn luôn muốn tôi có con đường riêng của mình. Cho dù thế nào đi nữa, thì bây giờ những quyền lực này đang đánh nhau.


Một tiếng nói vang lên. “Hãy quên nó đi! Vâng lời mẹ, Đi trở về phòng. Rồi sẽ có vài cái bánh sau bữa ăn tối”.

Tiếng nói khác vang lên “Bạn đang ở trong phòng làm việc của bạn và mùi thơm đó kéo bạn đến đây. Đó là lỗi của mẹ bạn, bà đã làm bánh. Ít nhất thì bà cũng cho bạn vài cái chứ”.

Đó không phải là cuộc tranh luận. Lần nữa tôi đã nghe theo tiếng nói thứ hai. Bây giờ tôi chỉ quyết định cách thực hiện ý muốn của tôi. Tôi có nên nổi khùng và la ó với mẹ không? Tôi có nên khóc và làm theo cách “Mẹ không còn thương con nữa” hay không? Hay là tôi có thể chộp lấy vài cái và ăn chúng trước khi mẹ tôi bắt được tôi chăng?

Nhưng tiếng nói thứ hai có ý kiến tốt hơn “Hãy đợi cho đến khi mẹ đã làm xong mọi việc trong bếp. Khi bà rời khỏi bếp, lén quay lại và lấy chúng ra khỏi cái hũ lớn đựng bánh bằng sứ, chúng vẫn còn ấm và giòn tan". Đủ rồi, vào lúc mẹ về phòng không ai canh chừng bếp. Cẩn thận và lặng lẽ tôi đi trên mười đầu ngón chân đi vào bếp. Đặt một cái ghế gần bếp, leo lên, lấy hũ bánh và lấy một nắm đầy.


Aahh ! Thành công rồi! Trở về phòng tôi, của ăn cắp đã biến mất trong vòng vài giây, Bao tử tôi được thỏa mãn. Nhưng có điều gì đó sai, tôi cảm thấy. 

 

tiếp theo bấm trang 3 ở trên...

P3

 

Đứa Trẻ Ngu Ngốc

tinhthuong-16

     “Steve, tại sao con luôn quấy rầy chị con vậy, Steve, đây là lần cuối, hãy leo lên giường và nằm yên đó đi”.. “Nếu con tái phạm mẹ sẽ nói ba con phạt con đó”.

Điều gì đang xảy ra với tôi? Một cậu bé hạnh phúc, hài lòng với những món đồ chơi của nó, và có cha mẹ anh chị tuyệt vời ở bên cạnh, đã thay đổi. Đó không phải là do cố ý. Hành động sai trái đã trở thành tự nhiên.

Cùng tiếng nói đó (tiếng nói của sự ích kỷ và ma quỷ đã khiến tôi lấy cắp cái bánh trong tủ) đã thuyết phục tôi rằng nó là bạn của tôi, là người dẫn dắt và hướng dẫn tôi. Tôi không biết rằng cách đây đã lâu người đàn ông khôn ngoan nhất trên mặt đất đã công bố với sự hiểu biết sâu sắc rằng đây là tiếng nói của sự ngu dại và chỉ có ngọn roi sửa phạt mới đuổi nó đi.

Cha mẹ tôi cố gắng chỉ ra những điều sai phạm của tôi. Nhưng với bốn đứa con, họ hăm dọa nhiều hơn là đánh đòn. Cảnh cáo nhiều hơn là kỷ luật. Bên cạnh đó, tiếng nói đã giúp tôi trở nên rất xảo quyệt. Hiếm khi tôi bị bắt gặp với hành vi sai trái. Dần dần tôi xuất hiện là “một đứa trẻ” trước mặt ba mẹ tôi, là một đứa trẻ khác trước mặt anh chị tôi, vẫn là một đứa trẻ khác đối vơi các bạn tôi và các bạn cùng lớp với tôi. Tôi thường hỏi mình là ai? cuộc sống tất cả đó là điều gì?

Một cách nhanh chóng tôi đã rời khỏi cha mẹ tôi. Ở độ tuổi non nớt, cuộc sống trở nên phức tạp cho tôi. Tôi đã đối đầu với nhiều và nhiều quyết định như tôi nên cư xử nhứ thế nào. Tôi nên làm bạn với ai, và nên lánh xa ai? Tôi nên xuất hiện như thế nào. Tôi nên suy nghĩ điều gì? Quá nhiều phức tạp càng ngày tôi càng dễ nghe, và vâng lời tiếng nói của ma quỷ hơn.


Tôi có nên nói cho cha mẹ tôi biết tôi đã đánh vỡ bình hoa và chắc chắn sẽ nhận lấy hình phạt? Hay tôi nên nói láo rằng con chó đã chạy đụng cái bình hoa và làm vỡ nó? Chẳng bao lâu sự nói dối đã trở thành thói quen của tôi, thậm chí cả những khi không cần thiết.


Ở trường rất dễ dàng để liếc vào cái bài làm của bạn để có câu trả lời cho môn số học hay bài kiểm cho môn tiếng Anh, vì vây tại sao phải làm bài và học bài. “Hãy làm theo cách dễ dàng” tiếng nói của ma quỷ vang lên.


Tiếng nói vẫn luôn tồn tại, ngay cả ở cửa hàng, sau giờ học. Có một cây súng bắn đạn giấy màu đen bóng ở kệ. Mẹ sẽ mua cho mình không? Có lẽ mẹ sẽ nói: "Steve, con cần để dành tiền để mua nó”. Nhưng điều đó sẽ mất nhiều tuần nhưng tôi lại cần phải mua nó ngay bây giờ.


Tôi nhìn qua nhìn lại lối đi trong cửa hàng. Không một ai ở chung quanh đây.
Tay tôi bắt đầu đổ mồ hôi, tôi rất muốn cây súng lục đó. Và tiếng nói của ma quỷ đang thúc giục: "Hãy bước tới, lấy nó đi, họ có nhiều mà”.

Trong lòng tôi, một tiếng nói khác cũng cố gắng nói: "Steve, bạn biết điều đó là sai”. Đó là ăn cắp và bạn sẽ vướng vào rắc rối lớn”.


Một lần nữa tiếng nói của ma quỷ lại chiến thắng. Với chứng hoang tưởng tuyệt với, tôi dễ dàng lấy cây súng đồ chơi ra khỏi giá và giấu dưới áo sơ mi của tôi. Khi tôi rời khỏi cửa hàng không bị phát hiện, tôi nói với chính mình cách tự tin: "Mày đã ăn cắp lần nữa. Mày lại thắng rồi. Lần tới sẽ dễ dàng hơn nữa".


Và thật dễ dàng trong lần tiếp theo sau đó và lần kế tiếp và lần kế tiếp nữa. Đã thành công trong việc nói dối và ăn cắp không bị bắt dường như tán dương sự khao khát của tôi để làm nhiều việc sai trái hơn. Ăn cắp ở cửa hàng, bẻ khóa ăn trộm, móc bóp và móc ví, nguyền rủa và nói láo và lừa dối, tất cả trở thành một phần của cá tánh của tôi. Vào trong độ tuổi mười hai, tôi đã đặt chính mình vào tình huống thỏa hiệp và đối diện với sự sợ hãi mà nhiều người chưa bao giờ trãi qua trong cuộc đời của họ.


Không có sự phản đối. Người hướng dẫn tôi bây giờ là tiếng nói của ma quỷ. “Nó khoác lác hãy nghe lời tôi và chẳng bao giờ bạn bị bắt đâu?"


Một chút nào đó tôi biết rằng tôi đã vướng vào màng nhện của sự tham lam, tội lỗi và sự ích kỷ của nó rồi. Cuộc đời tôi đang ở dưới sự kiểm soát, nhưng đó không phải là tôi kiểm soát? Vậy ai đang kiểm sóat cuộc đời tôi? Con đường này dẫn tới đâu?

Bây giờ tôi không còn những cây súng đồ chơi nữa, mà là những cây súng thật cùng với dao. Tôi có các loại kẹo và thuốc lá, và tất cả quần áo tôi thích, và những dụng cụ thích hợp khiến cho các bạn tôi phải thán phục. Vậy tại sao tôi không hạnh phúc, các bạn học của tôi, ngay cả một số “đạo mạo” dường như hạnh phúc và tuy là họ không được phân nữa những gì tôi có. Vậy vấn đề là gì?

Tôi chưa bao giờ xét vấn đề là tôi đang lắng nghe và làm theo ai. Cuộc đời của tôi đã bị tước đoạt. Đầy những sự hối hả ở phía trước. Có thể nào tôi có thể thay đổi cuộc đời của tôi không? Một con cáo có thay đổi các đốm của nó không?

 

tiếp theo bấm trang 4 ở trên...

P4

 

Trái Tim Bằng Đá

 

camdo-10

     "Steve,” mẹ gọi "Bắt đài nhỏ lại. Nó lớn quá đến nổi mẹ không nghe được ý nghĩ của chính mình”.

Trên radio, bài hát ưa thích của tôi., "I can’t get no satisfaction”của ban nhạc Rolling Stones, đang vang ầm ĩ. Nó nói là tất cả cho thế hệ của tôi. Vật chất, chúng ta có tất cả. Nhưng vẫn còn điều gì nó đang mất, và chúng ta phải nhận ra và tìm kiếm nó, mỗi người bằng cách của chính mình.

Thập niên 60 là thời kỳ của sự khám phá, ném nó đi những gì cũ kỹ và mặc vào những điều mới. Trong tuổi thiếu niên, tôi còn quá trẻ không hiểu được hoặc không đánh giá được chính trị, đạo đức hay hậu quả của tất cả những điều đó. Nhưng tội đủ lớn để nếm và từng trải những điều đó.

Làm gì để có cảm giác phấn khích? Uống rượu và say…hút một ít marijuana và liều lượng nặng hơn, hay là làm một chuyến đi LSD?

Vì nhiều đứa trẻ lớn hơn đang nói về sự hồi hợp khi làm điều đó. Ngay cả một số bạn cùng lớp tôi đã khoác lác rằng đã thử loại ma túy mới. Tôi không biết liệu có phải họ chỉ nói láo và khoác lác để bình thường hóa những công việc tôi đã làm hay là họ đã thực sự trãi qua rồi.

Tuy nhiên tôi biết rẳng chẳng bao lâu khi cơ hội đến và tôi sẽ đầu hàng. “Hãy chịu thua đi”. “Đó là một thế giới hoàn toàn mới. Mọi người đang sự dụng ma túy. Chúng không làm hại bạn đâu. Bạn có thể điều khiển kiểm soát chúng mà”.

Cha mẹ và các thầy giáo của tôi đã cảnh báo tôi cách rõ ràng hãy chống lại sự lạm dụng ma túy và rượu, nhưng tất cả điều vộ ích. Giữa con người nỗi loạn của tôi và tiếng nói là “người hướng dẫn” của tôi, tôi đã bị mắc bẩy trước khi tôi chưa bao giờ nâng một chai bia hay hút một mẫu thuốc lá có ma túy, tham gia vào buổi trình diễn nhạc Rock tầm cỡ trong khu vực của chúng tôi, nhìn thấy hàng ngàn thanh niên tụ họp lại cùng nhau và sự phấn khích. Ở nhà anh chị tôi cư xử rất tốt. Tại sao tôi lại nổi loạn. Tại sao tôi lại là con cừu đen? Tôi nghĩ rằng tôi đã được định là người xấu, rằng tôi sẽ không bao giờ “thích ứng” với gia đình tôi. Tôi không biết lẽ thật rằng tất cả chúng ta sinh ra trong tội lỗi và ích kỷ mặc dầu chúng ta che giấu điều đó với những người khác.

Tội lỗi của tôi đã làm cho tôi bị phân cách, không nhận được bất kỳ tình yêu nào mà gia đình vẫn dành cho tôi. Tôi ghét cay ghét đắng khi ở nhà bởi vì nó thổi phòng tội lỗi của tôi, vì tôi đã sống và mong mỏi tham gia vào các bữa tiệc và chạy theo đám đông đang xô đẫy nhau vào khó khăn.

Ở tuổi 13, tôi đã biết hút thuốc, uống rượu , hút marijuana và thậm chí tham gia vào sự cướp bóc. Ma túy đã thay đổi toàn bộ suy nghĩ của tôi. Tôi nhận thấy cái chai, mẫu thuốc có ma túy hay cướp bóc có thể trừ tiệt tội lỗi tạm thời, loại bỏ được sự hỗn độn và giải thoát tôi khỏi cảm giác cô độc. Nó không quan trọng đối với tôi rằng cảm giác được tạo nên bởi các chất ma túy này là lừa dối. Tôi không quan tâm cho đến chừng nào tôi có thể nhận được sư phấn khích lẫn nữa.

Năm sau đó tham gia vào nhóm nhạc Rock. Năm đầu tiên của  năm sau đó, âm nhạc là phương tiện chính yếu của lối sống mới của chúng tôi. Chúng tôi hát vang những bài hát nói về sự tự do, về tình yêu, về sự phấn khích, những phần bài hát đưa bạn vào cảm giác của sự giải thoát. Được sống, trong nhóm nhạc Rock đã mở ra tất cả các cánh cửa mới đủ loại cho lối sống, nỗi loạn của tôi.


Chúng tôi đã chơi nhạc tại các buổi khiêu vũ ở trường trung học, những bữa tiệc ở bên bờ hồ, ở các câu lạc bộ và những bữa tiệc trác tang nơi luôn luôn có ma túy và rượu dồi dào. Tôi là người trình diễn trẻ tuổi và sự chú ý thật là tuyệt vời. Thế mới là cuộc sống. một bữa tiệc không tàn! Luôn luôn có việc gì đó để làm, có nơi nào đó để đi, có cái gì đó mới để thử. Đó là mùa vui thích của tội lỗi.


Bữa tiệc nào rồi cũng sẽ tàn? Cuộc vui nào rồi cũng chấm dứt? tôi hy vọng là không phải như vậy. Vào thời gian cuối những năm 60, đầu những năm 70, moị  người đã sống vội vàng. Ở tuổi 16, tôi đã từng  nếm qua mỗi loại ma túy được bán ở ngoài đường.

Trường học là một làn khói mờ, tất cả đều nhàm chán, tốn thời gian. Tôi không còn theo kịp các bạn cùng lớp của tôi. (ngọai trừ những đứa xử dụng ma tuý) bởi vì trong họ không ai còn muốn giúp đỡ tôi. Việc học đã mất đi quan tâm của tôi từ lâu rồi và các giáo viên đuổi tôi ra khỏi lớp của họ mà tôi có thể ở trong trường chơi những trò chơi ngu ngốc.

Có phải cuộc chơi đã chậm lại? Bây giờ tôi đang dùng nhiều ma túy hơn để được phấn khích hơn. Cảnh sát trong cộng đồng của tôi đang đàn áp thẳng tay, ma túy khó kiếm hơn và rất đắt. Nhiều đứa bạn của tôi bắt đầu bỏ học, chúng không thể tập trung vào việc được nữa. Nhiều đứa đã kết thúc ở trong trại giam.


Sau đó là bị kịch lớn nhất trong tuổi 16 của tôi. Nó xãy ra vào một buổi sáng mùa xuân mát mẻ trong lành vào đầu năm học. Tôi đang ngồi trong lớp khi tôi được gọi lên hệ thống, thông tin của trường.


“Xin mời Stephen Hill trình diện  ở văn phòng hiệu trưởng ngay lập tức”.


Bây giờ tôi phải làm gì? Có phải cảnh sát đã phát hiện tôi bán thuốc phiện và đang đến để bắt tôi không? Hàng trăm suy nghĩ về tội lỗi và sự sợ hãi tràn ngập trong tâm trí tôi vì vậy tôi đi chậm trên con đuờng dẫn đến văn phòng trường.


Một thư ký chỉ cho tôi bước vào văn phòng hiệu trưởng. Tôi nhận thấy lần này thì khác. Hôm nay hiệu trưởng có cái nhìn hoàn toàn khác. Bi kịch sắp sửa xãy ra.


Đặt tay của ông lên vai tôi và nhìn vào mắt tôi, ông Jones nói nhẹ nhàng, “Steve”, cha con vừa mới qua đời. Đó là một cơn đau tim xãy ra trong giấc ngũ của ông tối hôm qua. Mẹ con nghĩ rằng ông ấy đang ngũ, nhưng khi bà cố đánh thức ông dậy, thì ông đã chết. Thầy rất tiếc, về điều này. Người hàng xóm của con, ông Coners đang đến để đón con về nhà.


Ông tiếp tục nhìn tôi, với đôi bàn tay vẫn đặt trên vai tôi. Tôi đoán ông cho rằng tôi sẽ khóc. Nhưng tôi đã không khóc…Tôi không thể khóc được. Tôi trở nên không còn cảm xúc đến nỗi tôi có thể nghĩ hay cảm nhận được bất cứ điều gì. Một người tôi đã biết trước đây đã ra đi, một người quan trọng. "Một người quan trọng là gì?"


Ở nhà trong. những ngày sau cái chết của cha quá là xa lạ. Mọi người đến an ủi, và chia sẽ sự yên lặng với chúng tôi. Lần đầu tiên trong nhiều tháng qua, tiếng nói lương tâm đã day dứt tôi: “Bạn nên giúp mẹ bạn trong lúc sầu khổ này. Bạn đã 16 tuổi nên giúp đỡ anh chị của bạn”. Nhưng mọi điều tôi nghĩ để nói hoặc làm hời hợt, quá non nớt. Tôi không nhận ra rằng bên cạnh những mất đi tình cảm của mình, của tôi với gia đình, ba năm lạm dụng ma túy đã ngăn chặn cảm xúc của tôi, để lại cho tôi sự hời hợt nông cạn.


Giải pháp ư? Thoát khỏi những con người chân thật và thẳng thắn đang đối diện với sự tổn thất và sầu khổ của họ. Tôi đứng lên, đi vào phòng mình, đóng cửa lại, và nhốt chính mình khỏi thực tại.


Chẳng bao lâu bạn của tôi, tiếng nói của ma quỷ quay trở lại “đừng lo lắng, Stephen. Bạn thật sự không biết cha của bạn không khỏe. Bên cạnh đó, giờ bạn đang sống cho chính cuộc sống của bạn. Bạn không cần phải khóc chỉ vì người nào đó muốn bạn khóc. Trên thực tế, đối với bạn không có gì thay đổi cả”.


“Điều bạn cần ngay bây giờ là vài vụ ăn cướp để giúp bạn vượt qua thời điểm này. Đừng lo lắng về gia đình bạn. Bạn thì khác. Bạn có thể có vài sự giúp đỡ để bạn vượt qua”.


Điện thoại reo đúng lúc….đi ra bằng cửa sau…và chẳng bao lâu sau tôi đã được liên lạc. Thực tế nỗi đau về cái chết của cha tôi đã trở nên làn khói mỏng. Tôi đã ở trong tình trạng thái đó cho đến sau khi đám tang.


Tôi đứng đó với chính xác thịt của tôi và dòng máu của gia đình trong khi họ hạ thân thể của cha tôi xuống mộ. Họ đang nhớ lại những thời gian tốt đẹp, ôm chầm lấy nhau để vơi đi những những khoảng trống. Tuy nhiên khi gia đình tôi cần một người khác nữa thì tôi không thể cho chính mình tôi. Tôi đã xa cách quá nhiều. Trái tim tôi đã bị đóng ấn, lạnh, một trái tim bằng đá.


Thật là mỉa mai biết bao vì thế giới ma túy mà tôi đã bước vào để nâng cao cảm giác của tôi đã đóng ấn cho tôi xa đến nỗi đến tôi không thể liên lạc được với những cảm xúc sâu lắng nhất.


Tôi đã chọn số phận của tôi.

 

tiếp theo bấm trang 5 ở trên...

P5

 

Tận Cùng Của Sự Tối Tăm

 

camdo-7

     Sự khôn ngoan của Salômôn cho biết rằng “Sự kính sợ Đức Chúa Trời là nguồn sự sống để tách ra khỏi nanh của sự chết”

Trải qua nhiều năm, ít ra thì cha cũng đại diện cho thẩm quyền của Đức Chúa Trời trói buôc tội bằng những luật lệ ở nhà. Bây giờ ông đã qua đời và mẹ đang cố gắng để thăng bằng cuộc sống của chính bà cùng với việc chăm sóc con cái.

Thật không dễ dàng để mẹ tôi thực hiện sự ép buộc bất kỳ nội quy nào vì tôi đã tự do làm bất kỳ điều mình muốn. Thật ra vô tình mẹ tôi đang giúp sự lạm dụng ma túy của tôi bằng cách cho phép tôi ở nhà mà không có luật lệ hay là trách nhiệm gì.

Cuộc đời là một cơn ác mộng, đầy dẫy sự thăng trầm. Một ngày nọ tôi có ước muốn vượt lên và làm điều gì đó cho chính mình, những ngày kế tiếp tôi bị kéo xuống, hoàn toàn vô ích vì xử dụng ma tuý quá liều. Tôi thường bị dẫn xuống văn phòng để kỷ luât. Bị đuổi ra khỏi trường lần nữa.

Cuộc đời tôi không có chỗ để đi. Những người quen biết của tôi (bạn không thể gọi là bạn, bởi vì trong thực tế chúng tôi quan tâm đến ma túy và sự phấn khích hơn là quan tâm cho nhau) đang chìm xuống đến gần sự chết. Nhiều người trong số họ bắt đầu sữ dụng kim chích để tiêm những loại thuốc gây mê. Chỉ nhìn vào họ, tôi có thể thấy kẻ hủy diệt đang hành động. Và chắc hẳn là nỗi sợ hãi giúp tôi tránh xa khỏi chúng. Nhưng không phải vậy. Đơn giản là tôi không còn đương nào để chọn.


Biết rằng sử dụng kim chích có nghĩa là sự mê say vật lý và thói nghiện có nghĩa là bệnh hoạn, đau đớn có thể chết. Tôi tự hỏi tại sao vẫn có người dùng nó. Dù sao nó cũng đem đến một cảm giác “lâng lâng và tư do” và tôi đã tuyệt vọng vì sự phấn khích mới, ý nghĩa mới này hay điều gì đó. Cuối cùng tiếng nói của cái tôi vang lên. “Hãy bước tới. Hãy đi cùng với những người khác. Chỉ cần cẩn thận. Bạn có thể điều khiển nó. Bạn sẽ không nghiện đâu”.


Khi tôi làm chảy chất morphine trong một cái muỗng và cho vào kim ống chích, lời nhắc nhở cuối cùng của lương tâm vang lên cảnh cáo. “Điều này có nghĩa là phá hũy đối với bạn” Nhưng đã quá trể. Mũi kim đã nhấn vào da tôi. Không ai khác, chính tôi đang làm điều đó. Tiếng nói của ma quỷ đã trở thành của tôi. Tôi nói “tiếp tục đi. Đẫy mũi kim vào. Và tôi đã làm”.


Khi máu từ lỗ kim vào tràn ra cánh tay tôi, tâm trí tôi bắt đầu chuyến hành trình vào sự lãng quên. Những ý nghĩ cuối cùng của tôi, Steve, bây giờ bạn là người nghiên ma túy có đủ lông đủ cánh. Bạn trở nên con số không…con số không…con số không.

Bóng tối đến, và nó trở nên thành cuộc sống của tôi. Chẳng bao lâu bóng tối và sự lãng quên là sự bình an của tôi. Chứng nghiệm đang điều tôi, tôi sống vì liều ma túy kế tiếp. Sử dụng thuốc gây mê đòi hỏi phải có nhiều tiền, điều đó cũng có nghĩa là phạm tội ác nhiều hơn, ăn cắp, lường gạt nhiều hơn. “Các bạn” của tôi và tôi chẳng bao lâu sau khi trở nên giống như một làn đàn sói liều mạng_ăn cắp, phá hoại. Ngay cả chính gia đình của chúng tôi củng không thoát khỏi nhu cầu tiêu xài của chúng tôi. Chúng tôi cần có tiền để để mua ma túy. Cái vòng lẫn quẫn ma túy_nhà tù-ma túy- phạm tội- nhà tù cứ lập đi lập lại, chỉ dừng lại bởi chính sự chết mà thôi.

Đầu tiên là ma Manny, Anh ta quá thường xuyên cạn túi không có tiền trả cho người cung cấp hàng cho chúng tôi. Một buổi sáng nọ chúng tôi tìm thấy Manny với nhiều nhát dao đâm vào tim. Đó có nghĩa là một bài học cho chúng tôi, nhưng chúng tôi chưa bao giờ là những học sinh giỏi.


Kế đến là Frankie. Chắc là nó đã quên rằng nó đã qua nhiều heroin vào mũi tiêm cuối cùng. Chúng nằm trong vòng tay của bạn gái, nó tắt thở và ra đi mãi mãi.


Toby đã tự giết mình trên xe trong một cơn say thuốc, vắt mình trên cột điện thoại.


Tương tự như vậy, Sammy đã lái xe vào đường ngược chiều, trên xa lộ, và gặp thần chết bên hông một chiếc xe tải.


Boby, người bạn đồng thuyền của tôi, “cùng chung chí hướng" với tôi. Chúng tôi cùng bì bắt, nhưng Boby không bao giờ đi khỏi nhà tù bằng đôi chân của nó. Nó đã treo cổ trong nhà tù.


Chắc rằng tôi cũng đã ở trong bản danh sách đó ở một nơi nào đó. Ở đâu, khi nào, chấm dứt lúc bằng cách nào? Tôi không muốn nghĩ về điều đó. Tôi phải tránh xa: Chạy trốn khỏi sự chết. Nhưng ở đâu?


Không có sự hướng dẫn nào cả, tôi bắt đầu quá giang đi khắp đất nước. Bất kỳ chỗ ẩn núp nào tôi tìm thấy thì trở nên nhà của tôi. Trong hang động, dưới gầm cầu, trong sa mạc, và các trạm trên đường.


Khi các nhà mánh khoé không thành công, chúng tôi sẽ dừng lại ở văn phòng Chữ Thập Đỏ. Luôn luôn có một hàng dài những người nghiện ma túy và rượu ở trạm xá để bán máu và lấy tiền cho cơn ghiền. Các y tá tránh không nhìn chúng tôi khi chúng tôi bán chính mình cho sự phấn khích kế tiếp. 


Trên con đường ảm đạm đến với sự lãng quên, chúng tôi đã gặp đủ loại tôn giáo Guru, và nhà triết học mà bạn có thể hình dung được. Trong sự dối trá và kiêu căng của chúng tôi, chúng tôi tranh luận dứt về hướng đi riêng biệt trong cuộc sống. Lúc nào cũng vậy, chúng tôi đang ngồi trong cái hố sâu nhất của sự nhớp nhúa và tối tăm. Tôi biết chắc rằng, nó ắt hẳn là lố bịch vì người ta nghe bình luận và bùa phép điên cuồng của chúng tôi mà điều đó không làm cho bất cứ ai bận tậm ngoại trừ chúng tôi.

Salômôn đã cảnh cáo rằng mọi người có một hướng đi mà anh ta cảm thấy là đúng. Anh ta chân thành tin vào sự hão huyền. Vấn đề, theo vua Salômôn, đó là sự hão huyền này sẽ chấm dứt vào một ngày nào đó. Trong lần kiểm tra cuối cùng, nhiều người khám phá ra con đường của họ trong cuộc sống là không đúng và hậu quả là sự chết đời đời. Liệu có một cơ hội để cho tôi nhận ra sự ngu dại của chính mình trước khi quá trễ không?

Tôi sẽ nghe lời mẹ tôi chăng? Không? Tôi sẽ nghe theo cái nhìn thực tế là quá nhiều bè bạn của tôi đã chết ư? Không? Hy vọng nào còn lại? Giống như cọng rơm bay trong gió, tôi trôi đi không mục đích, chạy trốn cái chết chắc chắn.


Một ngày nọ, một người bạn và tôi tình cờ bước vào một buổi hòa nhạc miễn phí trong một công viên rộng lớn ở Dallas, Texas. Có hơn 5000 người ở đó, đang thưởng thức âm nhạc hết sức hiện đại. Nhưng điều đã thu hút chúng tôi là bánh mì sandwich đang được phân phát_miễn phí. Moi việc điều bình thường cho đến khi các nhạc công bắt đầu chia sẽ thông điệp của họ. Người đánh đàn guitar nói về cuộc đời của anh trước khi anh gặp Chúa Jesus Christ và so sánh nó với cuộc đời của anh hiện nay với tư cách là một Cơ Đốc nhân.


“Tôi là một người hư mất, không ai giúp tôi được tôi” anh ta nói. “Nhưng Chúa Jesus đã bước vào lòng tôi và đã thay đỗi tôi toàn bộ cuôc đời của tôi. Ngài đã trao cho tôi tất cả những gì của Ngài. Mỗi ngày là một ngày diệu kỳ, và Chúa Jesus cũng có một kế hoạch cho cuộc đời của bạn. Ngài yêu mỗi người, mỗi người trong các bạn. Ngài muốn tha thứ cho bạn và dựng trong bạn một tấm lòng trong sạch."


Đối với tôi, đây cũng chỉ là một tôn giáo Guru khác, đang cố gắng biến đổi tôi theo cách suy nghĩ của anh ta. Nhưng đối với bạn tôi thi người đánh đàn guitar đang công bố lẽ thật. Bạn tôi nói: “Steve, tao nghĩ rằng tao sẽ lên đó và nói với người đàn ông đó là tao muốn tin nhận Jêsus Christ. Tao muốn trở thành một Cơ Đốc nhân”.


Bất ngờ tôi giận dữ: “mầy là đồ ngu”, tôi hét to vào mặt bạn tôi. “Nếu mầy tin cái thứ rác rưởi này về Chúa Jesus Christ, và cầu xin sư tha thứ, thì cả mầy sẽ bị cai trị bởi những luật lệ và rác rưởi đó. Mày sẽ không được uống rượu, hút thuốc, chơi ma túy, hoạt động tình dục nữa, hay là những cái khác nữa. Bên cạnh đó, tất cả điều họ muốn là tiền của mày”.


Nọc độc mà tôi vừa phun ra làm tôi ngạc nhiên. Tại sao tôi quá cứng rắn bảo vệ người bạn này tránh khỏi đạo Cơ Đốc? Có quan hệ gì đến tôi nếu anh đã muốn thay đổi và từ bỏ cuộc đời điện loạn này?


Điều gì trong đạo Cơ Đốc này làm phiền lòng tôi? Chắc chắn rằng tôi đã cố gắng mọi cách mà con người có thể làm ở thế gian này. Tại sao tôi lại sợ Chúa Jesus? Tại sao tôi chống lại Ngài?


Tôi kéo bạn tôi vào hướng khác và chúng tôi cùng nhau rời khỏi công viên. Tôi nghĩ: "Đó là lời kiêu gọi thân mật. Không một tôn giáo nào kiểm soát được cuộc đời tôi bằng những lời dối trá?"


"Hãy cùng nhau đi kiếm sự phấn khích”, tôi đề nghị. Và chúng tôi đã ở trong sư phấn khích. Một lần nữa bóng tối đã cai trị cuộc đời suốt ngày đó. 

 

tiếp theo bấm trang 6 ở trên...

P6

 

Lẽ Thật Vẫn Giải Thoát Cho Con Người Được Tự Do

 

tinhthuong-17

     Tiếng ọe khô khan của người say ở giường kế bên liên tục tác động vào thần kinh tôi. Tôi cảm thấy đau đớn trong thân thể và bất an trong tâm hồn do đã quen thuộc vào ma túy, nó khiến tôi không hy vọng tìm được giấc ngũ. Nhưng điều tác động đến tâm trí tôi nhất vào lúc này là nỗi lo sợ khủng khiếp nếu phải đánh nhau với một tên côn đồ nào đó trong phòng này hoặc là với tất cả chúng nó, những con người mang đầy “thú tính” đang chực chọn tôi làm mục tiêu kế tiếp để tấn công. Nhà tù trở thành ngôi nhà thứ hai của tôi. Và tôi đã nhanh chóng học cách tồn tại trong sự tàn sát man rợ thường xuyên xãy ra ở đó. Mái tóc dài vàng hoe dơ bẩn của tôi và nước da màu sáng khiến tôi trở thành mục tiêu. Vì vậy, nếu tôi bị ở tù một mình không có bạn bè, tôi luôn đặt ra mục tiêu làm bạn với một số người “có máu mặt” bằng cách chia thuốc của tôi, nói những câu chuyện vô thưởng vô phạt, kể lại những tội ác của tôi và kế hoạch cho một số mục tiêu mới, đôi khi chỉ ngồi phì phà thuốc lá.

Tồn tại trong nơi con người chối bỏ bây giờ trở thành lối sống của tôi. Sau đó, tôi cố nói láo theo cách của tôi để quan tòa giúp cho tôi tránh khỏi hình phạt vì tội ác của tôi. Một phần là vì thường không nhớ điều tôi làm dưới tác dụng của thuốc gây mê để rồi kết thúc ở trong nhà tù. Tuy nhiên, bằng cách nào đó, các quan toà dường như không muốn phí tiền của người đóng thuế cho tôi và thường thì cho tôi một bản tống giam vào tù một thời gian ngắn hay bản án treo.

Khi tôi được thả ra, sẽ chỉ môt thời gian đủ để phạm thêm nhiều tội ác vì kiếm tiền để được say hay được cảm giác lâng lâng, trước khi bị bắt nhốt một lần nữa. Nhiều lần các ý nghĩ của tôi nhớ lại Boby, ngườì đã treo cổ tự vẫn trong tù. Có thể đó là cách duy nhất để thoát. Đó là lúc tôi chưa ăn mừng sinh nhật lần thứ 21 của tôi và cuộc đời của tôi đã hết.


Tâm trí và thân thể tôi bị đốt rụi, tự tử càng ngày càng cuốn hút tôi. Những ý nghĩ về cái chết và sự giải thoát cuối cùng tràn đầy tâm trí tôi. Cho đến khi…


Cho đến buổi sáng thứ bảy đầy ấn tượng của ngày 25/ 11/ 1975 khi thần chết viếng thăm tôi để đưa tôi vào chỗ đời đời của tôi. Trong suốt 4 ngày này, từ thứ bảy đến thứ ba, những cơn co giật tra tấn thân thể tôi trong khi đám mây đen của sự chết lởn vởn trong phòng tôi, trong tâm trí tôi, và trong cuộc đời tôi.


Suốt ngày đêm, mẹ tôi ngồi đó nắm lấy tay tôi. Nhưng chỉ có một quyền năng lớn hơn giúp cho mẹ và tôi sống qua bốn ngày và đêm trong điạ ngục. Thỉnh thoảng trong cơn ác mộng này.
Cái đầu tiên là điều tôi đã biết khi tôi còn nhỏ, nhưng tôi đã quên lâu rồi, đó là tiếng nói đã dẫn dắt và cai trị tôi không phải là tôi. Nó chiếm hữu tôi và điều khiển tôi, nhưng nó không phải là tôi. Cái thứ hai mà tôi nhận ra ngay từ đầu, đó là tiếng nói cùa ma quỷ và quyền lực là Kẻ Hủy Diệt. Ý định của nó không phải là giúp tôi mà là hủy diệt tôi.

Bây giờ, tôi không muốn quyền lực đó ở trong tôi. Tôi muốn được tự do khỏi sự hủy diệt của nó. Nhưng bằng cách nào?
Quyền lực của nó giữ tôi trong gánh nặng. Tất cả những gì tôi có thể làm là nằm ở đó và cố gắng chống lại, biết rằng sức lực của tôi và sự chống chọi của tôi đang thất bại nhanh chóng.

Sáng thứ ba 28/10 lúc 10:50 sáng, khi tôi nằm trong sự vô vọng, một tiếng gõ cửa vang lên. Tôi không muốn gặp bất cứ ai, nhưng cực kỳ cần sự giúp đỡ. Ở bên trong phòng của tôi, tôi nghe mẹ tôi mở cửa cho một người đàn ông trẻ vừa mới chuyển đến thành phố chúng tôi. Ông đã cố bắt chuyện với tôi trước đây.


Ông nói: “Bà Hill, tôi đến để nói chuyện với Steve". Tôi không biết điều gì đã xảy ra với Steve. Nó bệnh nặng lắm. Tôi ao ước chúng tôi có thể giúp được nó. Có lẽ ông có thể đến khích lệ nó bằng cách nào đó.


Mẹ mở của vào phòng tôi và dẫn người đàn ông đó vào. Ông bắt đầu “Tôi biết trước đây anh không muốn giao thiệp với tôi, Steve” Nhưng tôi đến vì anh đang đau đớn. Tôi không thể giúp anh, nhưng tôi biết một người có thể giúp anh. Tên người đó là Jesus, và Ngài đang ở đây với chúng ta. Ngài là người bạn tốt nhất và Ngài giúp anh, Steve”.

Nước mắt đã được đóng chai trong suốt 15 năm nổi loạn, đau đớn, và cay đắng bất ngờ chảy xuống như suối trên gò má tôi. Sự hiện diện của ma quỷ vẫn còn ở xung quanh tôi. Thân thể tôi vẫn tiếp tục co giật. Tâm trí tôi vẫn bị đau phủ bởi sự hỗn độn. Nhưng có ai đó đang ban cho tôi hy vọng.

Dù sao tôi cũng không định lấy tôn giáo làm chơi. Ngài hẳn phải vượt lên trên mọi sự hoài nghi và vô tín của tôi. Tôi phản kháng. Tôi đã bao giờ tin Jesus đâu. Tôi cũng chưa  bao giờ cầu nguyện với một thần nào trong cuộc đời tôi, làm sao tôi biết được Chúa Jesus này vẫn còn sống? “
Steve, anh sẽ phải tin tôi về điều này” ông nói. Jesus đang ở đây trong phòng này, và Ngài sẽ chạm đến cuộc đời anh nếu anh đang cầu xin Ngài. Anh không cần nói lời cầu nguyện hoa mỹ. Đức Chúa Trời biết lòng anh. Chỉ cần kêu tên Ngài, Jesus, Jesus!”

Âm vang của cái tên lần nữa và lần nữa dường như đem niềm hy vọng từ nơi nào đó đến. Sự hỗn độn và sợ hãi phai mờ dần khi tôi nhìn lên trần nhà và bắt đầu thốt lên ra tên đó. “Jesus, Jesus, Jesus, Jesus, Jesus”.Và sau đó nó đã xãy ra !


Một sự bình an, một sự ấm áp như vậy tôi chưa bao giờ cảm nhận được đã bao phủ lấy tôi. Quyền năng này chảy mạnh như một dòng sông và điều khển mọi thứ.


Tôi tiếp tục kêu tên Ngài, càng ngày càng lớn hơn. Jesus, Jesus, Jesus!


Tôi càng kêu danh Ngài, sự giải thoát trong tôi càng ngày mạnh mẽ hơn. Cơn co giật dừng lại. Sự hiện diện của ma quỷ biến mất. Những bức tường dao động trong phòng tôi đứng yên lại!


Hầu như ngay lập tức, tôi cảm thấy căn phòng tràn ngập một sự hiện diện khác, sự hiện diện này thật đẹp đẽ và thánh thiện. Vị khách đến thăm tôi không cần nói với tôi điều gì đã xảy ra. Thật là trong suốt rõ ràng. Tôi vừa nhận được món quà cho cuộc đời mới qua Chúa Jesus Christ. Ngài đã giải phóng tôi. Tự do! Tự do! Tự do!


Tôi đã sống quá lâu trong bóng tối và gánh nặng của tội lỗi. Nhưng không có gì quá khó cho Chúa Jesus chúng ta. Sự phạm tội và tội lỗi của tôi bao phủ tôi như một cái chăn nặng.


Chứng cớ về lời hứa của Đức Chúa Trời công bố rằng:
Đức Giê-hô-va phán: Bây giờ hãy đến, cho chúng ta biện luận cùng nhau. Dầu tội các ngươi như hồng điều, sẽ trở nên trắng như tuyết; dầu đỏ như son, sẽ trở nên trắng như lông chiên”. Êsai 1:18.  Bây giờ những lời này cũng là chứng cớ cho tôi.

Kẻ Hủy Diệt đã cầm giữ tôi trong sự kiểm soát của hắn. Nhưng tất cả đều là dối trá. Trong lẽ thật, có sự hy vọng. Cuộc đời đáng để sống. Tôi có thể thay đổi, tôi có thể được chữa lành và khi ánh sáng tình yêu của Đức Chúa Trời chiếu vào căn phòng tối tăm và tội lỗi vào buổi sáng hôm đó, tất cả những lẽ thật này bừng lên trong lòng của tôi một sự giải thoát hoàn toàn. Vì Chúa Jesus nói:
các ngươi sẽ biết lẽ thật, và lẽ thật sẽ buông tha các ngươi”  Giăng 8: 32, “Các ngươi biết ta đi đâu, và biết đường đi nữa.”Giăng 14: 6

Nhận biết Ngài không có nghĩa là tin đạo, đi nhà thờ, quyết định trở nên tốt hay vâng theo một số luật lệ và qui định. Đơn giản là kinh nghiệm một mối thông công sống động với Đức Chúa Trời hằng sống.

Vào sáng thứ ba đó, Chúa Jesus Christ đã bày tỏ điều vĩ đại nhất trong tất cả các phép lạ: Ngài đã thay đổi tấm lòng của tôi. Ngài trở nên thật tốt hơn bất kỳ người nào khác. Vì lần đầu tiên trong cuộc đời của tôi, tôi đã gặp Đức Chúa Trời thật duy nhất. và Ngài đã trả tự do cho tôi hoàn toàn như Ngài đã nói:
“Còn nếu chúng ta xưng tội mình, thì Ngài là thành tín công bình để tha tội cho chúng ta, và làm cho chúng ta sạch mọi điều gian ác". I Giăng 1:9

Tôi được sạch, được tha thứ, được sống lại lần nữa! Lẽ thật đã giải thoát cho tôi!

 

tiếp theo bấm trang 7 ở trên...

P7

 

Một Con Người Mới Một Sự Dẫn Dắt Mới

 

tinhthuong-8

     Ở tại bãi đậu xe đó, ngay trước mũi tôi, đặt một gói thuốc lá mới toanh. Không, phải loại thuốc bất kỳ nào đó mà là nhãn hiệu ưa thích của tôi, cái nhãn hiệu mà tôi đã từng hút hai cho đến ba gói một ngày trong gần 10 năm qua.

Tiếng nói cũ quen thuộc đang vang lên, "Không phải là may mắn ư? Nó không phải là một trong những vị tuyệt vời ngay bây giờ sao? Mọi việc ổn thôi. Không ai ở chung quanh đây đâu mà nhìn thấy?”Chỉ có một điều khác giữa con người cũ của Steve và con người mới Cơ Đốc nhân Steve, cùng sự quan tâm đến tiếng nói đó. Bây giờ tôi có sự soi dẫn của Đức Thánh Linh và nhận ra tiếng nói đó là Kẻ Hũy Diệt.

Cúi xuống tôi nhặt gói thuốc lá lên, bóp nghiền nó trong nắm tay tôi và nói lên rằng “Satan, mày sẽ không đánh bại được tao. Tao là một tạo vật mới trong Đấng Christ. Bản chất con  người mới của tao không cần thuốc lá. Mày đã bị đánh bại!”

Khi tôi ném nó vào sọt rác, Đức Thánh Linh dịu dàng nhắc tôi rằng có thể có người nào đó tìm thấy nó ở đó. Tôi phải không chừa chỗ cho Satan tồn tại. Vì vậy tôi dừng lại nhà vê sinh công cộng và xả nước cho gói thuốc trôi xuống hầm cầu. Khi tôi nhìn thấy chúng đã biến mất, Đức Chúa Trời nói với lòng tôi rằng: “Steve, ta sẽ luôn luôn chỉ cho con cách thoát khỏi sự cám dỗ. Nhưng con phải sẳn sàng phá hủy tất cả nguồn gốc của sự cám dỗ, mọi thứ cám dỗ sẽ xuất hiện trên đường đi của con".

“Khi con phá hủy những cội rễ của sự cám dỗ, các ý tưởng của con sẽ được thiết lập ở trong Ta. Hãy nhớ lại lẽ thật này và con sẽ chiến thắng trong cuộc sống”.

Khi tôi đối diện với từng thói quen đã điều khiển cuộc đời tôi trong quá khứ, như là ma túy, rượu, và sự chửi rủa cùng với những mối quan hệ đã bị bẻ gẫy bởi vì chổ đứng của tôi trong Chúa Jesus Christ hay nói cách khác con người bị chinh phục trước Đấng Christ. Trong vòng vài tuần tôi đã được tách ra khỏi người bán ma túy cũng như bạn sử dụng ma tuý. Dường như từ “Jesus” được thốt lên trong tình yêu thương, và kính sợ làm cho họ bị phân tán ra. Giống như trong đá banh, sự phòng thủ đức tin của chúng ta tốt nhất là sự tấn công tốt. đó là bước ra và làm chứng về danh của Ngài.


Những thói quen cũ khác như nói dối, sự ghen ghét và tham dục đã biến mất dần khi tôi thay đổi điều tôi đọc, điều tôi nói, điều tôi làm và cả những người bạn tôi quan hệ.


Kinh Thánh chép rằng
“thì hãy ham thích sữa thiêng liêng của Đạo, như trẻ con mới đẻ vậy, hầu cho anh em nhờ đó lớn lên mà được rỗi linh hồn", I Phierơ 2: 2. Đó là tôi. Kinh Thánh trở thành bản đồ của tôi trong cuộc sống. Đối với tôi! Kinh Thánh trở thành bản đồ của tôi trong cuộc sống. Đối với tôi đó là bảng chỉ dẫn đến kho báu, thực tế có nhiều kho báu hơn là tôi có thể tưởng tượng . Trong từng trang, tôi đã tìm thấy những lời hứa tuyệt vời nhất đến từ Đức Chúa Trời.

Tôi cầu nguyện: “
Ô lạy Chúa, con đã đánh mất quá nhiều, Con đã lãng phí qúa nhiều năm và bây giời con chỉ giống như một đứa bé. Nếu Ngài phục hồi và tái tạo lại con, thì xin Ngài dẫn dắt con từng bước trên đường đi, bởi vì con không biết phải làm gì”.

Đức Chúa Trời đã dẫn dắt tôi, nhưng không phải trong cách mà tôi mong đợi. Trong vòng vài tuần sau khi tôi thay đổi, một sự kiện xãy ra đã thay đổi nhanh chóng chiều hướng tiến triển của cuôc đời tôi. Vào tối thứ bảy lạnh giá, lúc 11 giờ, có tiếng gõ cửa nhà tôi. Tôi mở cửa và nhận ra mình đang mặt đối mặt với nhân viên gây mê địa phương. Ông ta cầm trong tay bốn lệnh bắt tôi về các tội ác nghiêm trọng. Tôi bị còng tay và dẫn vào nhà tù.

Một lần nữa mẹ tôi chứng kiến con bà đang bị bỏ tù. Câu hỏi xuất hiện trong tâm trí của cả hai chúng tôi. Tại sao? Tạo sao vào lúc này hỡi Chúa? Steve đã được thay đổi. Nó đã là một người mới. Những tội ác nó phải chịu trách nhiệm về việc bán ma túy là những việc trong quá khứ của nó. Tại sao vậy hỡi Chúa?


Kinh Thánh dạy rằng:
“Vả, chúng ta biết rằng mọi sự hiệp lại làm ích cho kẻ yêu mến Đức Chúa Trời, tức là cho kẻ được gọi theo ý muốn Ngài đã định” Rôma 8:28. Cũng có chép rằng: “Ý tưởng Ta không phải là ý tưởng các ngươi, đường lối Ta chẳng phải đường lối các ngươi”. Đức Chúa Trời đang dạy tôi tin cậy Ngài.

Tôi đã trãi qua vài tháng trong tù ở trong tù ở trong chuồng chiên giống như một con vật trước khi tôi bắt đầu thấy được mục đích của Ngài. Trong thời gian ở tù, một mục sư tên Jim Summer đến thăm viếng tôi thường xuyên. Jim có chương trình phục hồi cho người nghiện ma túy tên là "Hội truyền giáo Alabama". Qua các cuộc nói chuyện với tòa án và luật sự của tôi, ông đang cố gắng hết sức để tôi được vào chương trình của ông. Hội truyền giáo là chi nhánh của 'Teen Challenge", một chương trình phục hồi người nghiện khác, và cả hai đều đưa ra chỉ dẫn thuộc linh và rèn luyện những thanh niên và thanh nữ giống như tôi. Nếu nó được thực hiện, tôi sẽ trải qua ba tháng với hội truyền giáo, và chín tháng ở "Mid American Teen Challenge" tại mũi Giardeau, Missouri.

Tim tôi đập thình thịch và lòng bàn tay tôi đỗ mồ hôi khi tôi đứng trước mặt quan tòa chờ đợi bản án dành cho tôi. Tôi xứng đáng chịu nhiều năm trước đây. Mỗi lần tôi bị bắt, ông luôn khoan dung cho tôi hưởng án treo. Lần này tôi đã sẳn sàng để đi tù.


Lạnh lùng ngước mắt lên khỏi hàng ghế và nhìn tôi cách nghiêm khắc, quan tòa lên tiếng: “Stephen Hill, điều này ngược lại lời kết án của tôi, nhưng tôi tuyên án đưa anh tới hội truyền giáo. Nếu anh không hoàn toàn tất chương trình thành công thì anh phải ở nhiều năm trong trại cải huấn.


Tôi sẽ không bao giờ quên thời điểm đó. Đức Chúa Trời đã mở một lối thoát cho tôi!


Tại "Teen Challenge", tôi học cách bước đi trong đức tin. Tôi học cách sống để công bố tình yêu của và đức tin trong Đấng Christ. Tôi được thiết lập trong những điều căn bản: Được báp tem nước, được đầy dẫy Đức Thánh Linh, học cách không chỉ đọc nhưng biết cách nghiên cứu Kinh Thánh và trở nên có kỷ luật trong cầu nguyện.

Ở đó, tôi đã học được những hành động và lời nói bên ngoài là dấu hiệu của một người không ở với Đức Chúa Trời. Một vài gã có những lời nói và “những sự thay đổi đúng theo tôn giáo nhưng họ đang giỡn mặt với Đức Chúa Trời". Một số khác đã ăn năn thật sự tội lỗi của họ và đã đến với Đức Chúa Trời, nhưng chưa học tính cách và lời nói thánh khiết. Đó là tấm lòng mà Đức Chúa Trời nhìn vào, và duy chỉ có Ngài có thể ban cho môt tấm lòng mới: Ta sẽ ban cho chúng nó một lòng đồng nhau, phú thần mới trong các ngươi; bỏ lòng đá khỏi xác thịt chúng nó, và sẽ cho chúng nó lòng thịt” Êxêchiên 11: 19.

Đức Chúa Trời không những cho tôi một tấm lòng mới mà còn cho tôi, một tâm trí mới nữa. Tâm trí tôi đã trở nên một cái cống, đầy những rác rưới, tham lam, ghen ghét, cay đắng, tuyệt vọng và ham thích. Và khi Chúa Jesus đặt tôi trong sự tư do, tha thứ tội lỗi  tôi và bước vào lòng tôi. Ngài rửa sạch tôi khỏi hết những lời tục tĩu tôi, và bước vào lòng tôi. Ngài rửa sạch tôi khỏi hết những lời tục tĩu trong ý thức của tôi. Nhưng vẫn có một biển tiềm thức rác rưới cần rửa sạch và làm mới lại.

Thoạt đầu, tôi để ma quỷ săn đuổi tôi với sự phạt mỗi khi tôi để suy nghĩ cũ xuất hiện. Sau đó tôi học được rằng tôi có thể tụu mình đến với Chúa Jesus và cầu xin sự tha thứ và sự thanh tẩy bất kỳ lúc nào cũng được, ngày hoặc đêm. Thật ra, Đức Chúa Trời đã xữ dụng những ý nghĩ cũ này cho điều tốt lành, bởi vì mỗi lần chúng đến, chúng chỉ cho tôi đến với Chúa Jesus để được tha thứ,  và làm cho tôi yêu Ngài nhiều hơn vì ân điển ban cho cách nhưng không của Ngài trên Thập Tự Giá. Tôi học được sự dâng chính mình, lòng tôi dâng lên cho Ngài không chỉ một lần nhưng là môt tiến trình liên tục: “Đừng làm theo đời nầy, nhưng hãy biến hóa bởi sự đổi mới của tâm thần mình, để thử cho biết ý muốn tốt lành, đẹp lòng và trọn vẹn của Đức Chúa Trời là thể nào” Rôma 12: 1-2.

Quá trình nhận thức trước đây của tôi đã khiến tôi tin rằng Đức Chúa Trời là Đấng chỉ có mặt trong những buổi sáng Chúa Nhật tại nhà thờ. Nhưng nay tôi biết rằng Ngài ở cùng tôi luôn luôn rằng sự hiện diện quyền năng của Ngài có thể bày tỏ trên đường phố vào tối thứ bảy như là trong hội thánh vào sáng Chủ Nhật.

Tuy nhiên điều làm tôi hồi hộp nhất ở "Teen Challenge" là học cách chinh phục các linh hồn tội nhân. Tôi đã quen nhìn các Cơ Đốc nhân như là những kẻ cổ hủ câu nệ là những người vô tích sự. Điều gì kích thích để trở nên tốt? Sau đó tôi khám phá ra quyền năng của Đức Thánh Linh mà chúng ta có thể tiến hành trận chiến thuộc linh và đắc thắng trong Đấng Christ, rằng
Song, từ ngày Giăng Báp-tít đến nay, nước thiên đàng bị hãm ép, và là kẻ hãm ép đó choán lấy."  Mathiơ 11: 12.

Qua sự cầu nguyện, chúng tôi thấy Đức Chúa Trời làm những phép lạ đầy quyền năng. Người què được chữa lành, những người khác có triêu chứng suy sụp đến phát cuồng và chủ quan xử dụng thuốc an thần lâu ngày được giải thoát cách siêu nhiên. Nhưng phép lạ lớn nhất là thấy Đức-Chúa-Trời làm mền tấm lòng người nghiện ma tuý rất nặng trên đường phố trước mắt chúng tôi, chứng kiến người đó qùy trước Đức-Chúa Trời lần đầu tiên. Điều gì có thể quan trọng hơn, phấn khởi hơn để thay đổi định mệnh muôn đời của một người từ điạ ngục lên thiên đàng, thêm một người bạn muôn đời, và một linh hồn mãi mãi thuộc về Jesus? Đầy là một phéo lạ tuyệt vời nhất!.

Trong nhiều ngày và nhiều tuần qua, sự vui mừng về chinh phục linh hồn hầu như gánh nặng trong tôi. Tại sao tất cả các Cơ Đốc nhân không có cảm giác như tôi? Tại sao tất cả tín đồ không cống hiến để đi chinh phục linh hồn? Điều gì có thể quan trọng hơn? Nếu Đức Chúa Trời có thể sử dụng một người nghiện ma túy như tôi để chinh phục linh hồn tội nhân, chắc rằng bất kỳ ai cũng được xử dụng. Tại sao không có nhiều nhà truyền giảng Phúc Âm và truyền giáo hơn nữa?


Một buổi sáng, tinh mơ nọ, tôi ngồi trên giường suy gẫm một đoạn Kinh Thánh tôi yêu thích
: "Khi Ngài thấy những đám dân đông, thì động lòng thương xót, vì họ cùng khốn, và tan lạc như chiên không có kẻ chăn. Ngài bèn phán cùng môn đồ rằng: Mùa gặt thì thật trúng, song con gặt thì ít. Vậy, hãy cầu xin chủ mùa gặt sai con gặt đến trong mùa mình". Mathiơ 9: 36-37.

Tôi đã cầu nguyện và thưa với Chúa những điều đã khuấy động trong lòng tôi trong những ngày qua “Lạy Chúa, Ngài có thể sử dụng con để chinh phục linh hồn tội nhân cho vương quốc của Ngài được không? Nếu Ngài làm điều này thì con xin cống hiến cuộc đời con, tất cả cuộc đời con để phục vụ Ngài.!”

Trong khi tôi chờ đợi và lắng nghe điều mà Đức Chúa Trời sẽ nói, tôi hầu như lo sợ rằng có lẽ tôi sẽ bị khước từ. Thay vào đó, sự bình an và sự bảo đảm của Đức Chúa Trời nói với lòng tôi: “Hỡi con trai, Ta là Đức Chúa Trời của con, Ta sẽ hành động qua những việc lớn hơn mà con có thể nghĩ hay tưởng tượng, nếu con biết hạ mình và vâng phục."

Tương lại tôi sẽ giữ điều gì? Tôi chỉ biết đó phải là điều phấn khởi!  

 

tiếp theo bấm trang 8 ở trên...

P8

 

Kết Luận

 

Baihockt-24

     Nhiều năm đã trôi qua kể từ buổi sáng thứ ba 10/1975 đáng nhớ đó. Mỗi ngày tôi khám phá nhiều hơn tình yêu của Đức Chúa Trời và kế hoạch Ngài dành cho tôi.

Tháng 4/1979 Đức Chúa Trời đã chúc phước cho tôi một người vợ, một người đã sống giống như tôi, người đã bước đi với sự đắc thắng trong Chúa Jesus Christ và là người chia xẽ những ước mơ của tôi trong tương lai. Jeri và tôi gặp nhau ở trong trường Kinh Thánh, một nơi lý tưởng cùng nhau dành thời gian tìm kiếm Đưc Chúa Trời cho mục tiêu. Từ khi tốt nghiệp, chúng tôi đã đem tình yêu của Đức Chúa Trời đến hàng ngàn người Mỹ và người nước ngoài.


Cùng với nhau chúng tôi đã được tham gia vào các buổi nhóm phục hưng, nơi mà có hàng ngàn người đã được cứu. Thật là xúc động khi thấy mọi người chạy đến với Chúa Jesus để được giải thoát và để nhận sự Ơn Cứu Rỗi. Jeri và tôi khám phá ra rằng cùng một Chúa Jesus Christ đã thay đổi đời sống của chúng tôi cách đây nhiều năm ngày hôm qua vẫn còn sống, và Ngài đang cứu và chữa lành trên các đường phố NewYork, Chicago và Los Angeles. Cùng một Đức Thánh Linh đã chạm đến cuộc đời chúng tôi, cũng đang đụng chạm đến cuộc đời của những người già và trẻ khắp nước Mỹ. Cùng một tình yêu của Đức Chúa Trời đã mở lòng của chúng tôi có hiệu lực đến những người hàng xóm nghèo của chúng tôi trong những khu nhà ổ chuột ở Mexicô. Cùng một sự tha thứ mà chúng tôi đã nhận được có thể tha thứ cho hàng triệu người ở Canada, Achentina, Anh, Ấn Độ, Nhật và Châu Phi.

Các bạn thấy đó, mọi người đều như nhau ở bất cứ nơi nào bạn đến. Ngôn ngữ thay đổi, phong tục khác nhau, nhưng tấm lòng như nhau ở mỗi nền văn hoá. Kinh Thánh chép rằng con người “cực kỳ hung ác” chỉ có Đức Chúa Trời có thể thay đổi được nó. Hãy cho tôi một vài giây nữa để nói thẳng với bạn. Có thể bạn cầm lấy quyển sách này vì tò mò. Bạn đã đọc nó (nghe) và bây giờ bạn bị đụng chạm bởi thông điệp này. Hoặc có thể một người đã trao cho bạn, hy vọng rằng bạn sẽ tiếp nhận tình yêu của Chúa Jesus Christ. Thông điệp trong quyển sách này có thể thay đổi cuộc đời của bạn. Bạn mệt mỏi chăng? Bạn đang tìm kiếm hạnh phúc và sự bình an thật trong tâm trí mình chăng? Có thể bạn có vài cơn đau cơn tim và thất vọng như tôi đã cảm nhận trong cuộc của tôi?

Đây là vài bước đơn giản dẫn đến sự tha thứ và cuộc đời mới. Hãy đọc, làm theo và hãy để tình yêu của Chúa Jesus Christ tái tạo bạn thành người mà Ngài muốn.


1 / Hãy tin rằng Đấng Christ là bạn của bạn và Ngài quan tâm đến bạn:


"
Lại hãy trao mọi điều lo lắng mình cho Ngài, vì Ngài hay săn sóc anh em” I Phierơ 5:7. “Vì chưng chúng ta ngày trước cũng ngu muội, bội nghịch, bị lừa dối, bị đủ thứ tình dục dâm dật sai khiến, sống trong sự hung ác tham lam, đáng bị người ta ghét và tự chúng ta cũng ghét lẫn nhau. Nhưng từ khi lòng nhân từ của Đức Chúa Trời, là Cứu Chúa chúng ta, và tình thương yêu của Ngài đối với mọi người ta đã được bày ra, thì Ngài cứu chúng ta, không phải cứu vì việc công bình chúng ta đã làm, nhưng cứ theo lòng thương xót Ngài, bởi sự rửa về sự lại sanh và sự đổi mới của Đức Thánh Linh” Tít 3:3-5 “Ta chẳng gọi các ngươi là đầy tớ nữa, vì đầy tớ chẳng biết điều chủ mình làm; nhưng ta đã gọi các ngươi là bạn hữu ta, vì ta từng tỏ cho các ngươi biết mọi điều ta đã nghe nơi Cha ta” Giăng 15:15.“Đức Chúa Jêsus nghe vậy, bèn phán cùng họ rằng: Chẳng phải kẻ mạnh khỏe cần thầy thuốc đâu, nhưng là kẻ có bịnh; ta chẳng phải đến gọi người công bình, nhưng gọi kẻ có tội” Mác 2: 17.

2/ Kêu cầu sự giúp đỡ của Ngài ngay bây giờ: 

Vả, Kinh thánh nói rằng: “Kẻ nào tin Ngài sẽ chẳng bị hổ thẹn. Trong người Giu-đa và người Gờ-réc không có sự phân biệt gì hết, vì họ có chung một Chúa, giàu ơn đối với mọi kẻ kêu xin Ngài” Rôma 10: 11-13.


3 / Hãy tin Ngài cứu bạn ra khỏi tội lỗi , tuyệt vọng sợ hãi


 
“Hỡi những kẻ mệt mỏi và gánh nặng, hãy đến cùng ta, ta sẽ cho các ngươi được yên nghỉ. Ta có lòng nhu mì, khiêm nhường; nên hãy gánh lấy ách của ta, và học theo ta; thì linh hồn các ngươi sẽ được yên nghỉ” Mathiơ 11: 28-29. “Quả thật, quả thật, ta nói cùng các ngươi, ai nghe lời ta mà tin Đấng đã sai ta, thì được sự sống đời đời, và không đến sự phán xét, song vượt khỏi sự chết mà đến sự sống” Giăng 5:24. “Vậy nếu miệng ngươi xưng Đức Chúa Jêsus ra và lòng ngươi tin rằng Đức Chúa Trời đã khiến Ngài từ kẻ chết sống lại, thì ngươi sẽ được cưú” Rôma 10: 9. “Ngài đã giải thoát chúng ta khỏi quyền của sự tối tăm, làm cho chúng ta dời qua nước của Con rất yêu dấu Ngài: Côlôse 1: 13.“Vì Đức Chúa Trời chẳng ban cho chúng ta tâm thần nhút nhát, bèn là tâm thần mạnh mẽ, có tình thương yêu và dè giữ” II Timôthê 1:7

4 / Hãy tin rằng Ngài sẽ thanh tẩy bạn và làm cho bạn chiến thắng lần nữa.

“Nhưng, nếu chúng ta đi trong sự sáng cũng như chính mình Ngài ở trong sự sáng, thì chúng ta giao thông cùng nhau; và huyết của Đức Chúa Jêsus, Con Ngài, làm sạch mọi tội chúng ta. Ví bằng chúng ta nói mình không có tội chi hết, ấy là chính chúng ta lừa dối mình, và lẽ thật không ở trong chúng ta. Còn nếu chúng ta xưng tội mình, thì Ngài là thành tín công bình để tha tội cho chúng ta, và làm cho chúng ta sạch mọi điều gian ác”. 
I Giăng 1:7-9 “Vậy, nếu ai ở trong Đấng Christ, thì nấy là người dựng nên mới; những sự cũ đã qua đi, nầy mọi sự đều trở nên mới” II Côrinhtô 5: 17.

5/ Một cách công khai thú nhận Ngài là Chúa và Đấng cứu rỗi của bạn:

“Bởi đó, ai xưng ta ra trước mặt thiên hạ, thì ta cũng sẽ xưng họ trước mặt Cha ta ở trên trời; còn ai chối ta trước mặt thiên hạ, thì ta cũng sẽ chối họ trước mặt Cha ta ở trên trời”.Mathiơ 10:32-33 :Ví bằng có ai xưng Đức Chúa Jêsus là Con Đức Chúa Trời, thì Đức Chúa Trời ở trong người, và người ở trong Đức Chúa Trời" I Giăng 4: 15
“Vì tin bởi trong lòng mà được sự công bình, còn bởi miệng làm chứng mà được sự cứu rỗi”.Rôma 10:10

6/ Tin cậy Ngài với đức tin đơn sơ như con trẻ:


"Đức Chúa Jêsus gọi một đứa trẻ đến, để ở giữa môn đồ, 3 mà phán rằng: Quả thật, ta nói cùng các ngươi, nếu các ngươi không đổi lại và nên như đứa trẻ, thì chẳng được vào nước thiên đàng đâu." Mathiơ 18:2-3. “Vả, ấy là nhờ ân điển, bởi đức tin, mà anh em được cứu, điều đó không phải đến từ anh em, bèn là sự ban cho của Đức Chúa Trời”. Êphêsô 2:8 “Vả, không có đức tin, thì chẳng hề có thế nào ở cho đẹp ý Ngài; vì kẻ đến gần Đức Chúa Trời phải tin rằng có Đức Chúa Trời, và Ngài là Đấng hay thưởng cho kẻ tìm kiếm Ngài”.Hêbơrơ 11:6 “tôi cầu xin Ngài tùy sự giàu có vinh hiển Ngài khiến anh em được quyền phép bởi Thánh Linh mà nên mạnh mẽ trong lòng; 17 đến nỗi Đấng Christ nhân đức tin mà ngự trong lòng anh em; 18 để anh em khi đã đâm rễ vững nền trong sự yêu thương, được hiệp cùng các thánh đồ mà hiểu thấu bề rộng, bề dài, bề cao, bề sâu của nó là thể nào, 19 và được biết sự yêu thương của Đấng Christ, là sự trổi hơn mọi sự thông biết, hầu cho anh em được đầy dẫy mọi sự dư dật của Đức Chúa Trời. 20 Vả, Đức Chúa Trời, bởi quyền lực cảm động trong chúng ta, có thể làm trổi hơn vô cùng mọi việc chúng ta cầu xin hoặc suy tưởng, 21 nguyền Ngài được vinh hiển trong Hội thánh, và trong Đức Chúa Jêsus Christ, trải các thời đại, đời đời vô cùng! A-men." Êphêsô 3:16-21 Vả, chúng ta biết rằng nếu nhà tạm của chúng ta dưới đất đổ nát, thì chúng ta lại có nhà đời đời tại trên trời, bởi Đức Chúa Trời, không phải bởi tay người làm ra” Rôma 5: 1

 

Trái Tim Băng Giá - Tác Giả Mục sư Stephen Hill (vpcgg.org)

 


oneway1